Chương 4

Chưa kể đến khoai tây chiên, nước ngọt và mì ăn liền, ngày hôm nay của Ngôn Thụy trôi qua trong việc ăn uống và làm việc.

Chín giờ tối, Ngôn Thụy chuẩn bị đóng cửa hàng, cậu đứng dậy khỏi quầy thu ngân, xoa xoa cái bụng căng phồng, rồi đứng dậy tắt máy tính tiền. Lúc này, lại có tiếng cửa mở vang lên từ lối vào.

"Xin chào quý khách." Ngôn Thụy ngẩng đầu lên, nhưng khi nhìn thấy người đến, nụ cười trên gương mặt cậu càng rạng rỡ hơn.

"Giản An Trì, sao anh lại đến đây!" Ngôn Thụy nhảy một bước, vượt qua quầy thu ngân, nhảy đến trước mặt Giản An Trì và cho hắn một cái ôm thật lớn.

Giản An Trì bị hành động bất ngờ của Ngôn Thụy làm cho lúng túng, hắn có phần không thể tin nổi mà giơ tay lên, nhưng chưa kịp vỗ lên lưng Ngôn Thụy, cậu đã rời khỏi vòng tay hắn.

Giản An Trì có phần tiếc nuối mà hạ tay xuống: "Không có gì, tôi vừa mới về, đi ngang qua đây thấy còn sáng đèn nên nghĩ đến ghé vào xem, hỏi cậu có muốn ăn đêm không."

"Muốn!"

Ngôn Thụy cầm điện thoại tắt đèn định đi thì bị Giản An Trì chặn lại trước cửa.

"Cậu chưa tắt máy."

Ngôn Thụy quay đầu lại, phát hiện đúng là máy tính tiền vẫn đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Cậu vỗ trán: "Xem tôi này, muốn ăn đêm đến nóng lòng rồi."

Nói xong cậu quay lại tắt máy tính tiền lần nữa, nhưng mơ hồ cảm thấy bản thân vừa mới lặp lại hành động này.

"Tối nay muốn ăn gì? Ăn xiên nướng hay tôm hùm nhỏ?" Sau khi lên xe, Giản An Trì lên tiếng hỏi: "Hay là đến phố ăn vặt?"

"Đến phố ăn vặt!" Ngôn Thụy liếʍ môi: "Em muốn ăn nhiều món."

Sau ngày tận thế đâu còn điều kiện này nữa, Ngôn Thụy cảm thấy rất tiếc nuối, nhưng cũng may mắn vì mình vẫn còn cơ hội được ăn những món này một lần nữa.

"Ăn hết bao nhiêu đồ thế này sao?" Ngay cả Giản An Trì vốn luôn chiều chuộng Ngôn Thụy, khi nhìn thấy mâm đầy thức ăn cũng không khỏi lên tiếng khuyên: "Ăn quá nhiều vào buổi tối không tốt cho dạ dày đâu."

"Vậy anh cũng ăn nhiều hơn đi." Ngôn Thụy không mấy bận tâm: "Ăn không hết thì gói về nhà mai ăn tiếp."

Giản An Trì nhìn trái nhìn phải, chẳng phát hiện ra vấn đề gì ở Ngôn Thụy, chỉ cảm thấy hôm nay cậu có phần vui vẻ quá mức bình thường.

Sau khi chứng kiến Ngôn Thụy ăn sạch cả một phần tôm hùm nhỏ, Giản An Trì mới làm ra vẻ thản nhiên hỏi: "Gần đây có khoản đầu tư nào đáng thử không? Tôi có một chút tiền nhàn rỗi, chưa biết nên làm gì với nó."

"Không phải khoản trợ cấp giải ngũ của anh đấy chứ?" Ngôn Thụy đùa: "Nếu anh muốn tiêu tiền, sao không mua thêm đồ ăn tích trữ ở nhà?"