Ngôn Thụy nghĩ một lúc, lấy ra một tờ giấy, viết tấm áp phích [Tuyển nhân viên bán thời gian] rồi treo ra ngoài. Tiếp đó lại bắt đầu liên hệ với nhà cung cấp, nói ngày mai cần số lượng lớn gạo bột ngũ cốc cùng dầu đậu nành, cứ tính theo ba vạn khối hàng mà giao cho cậu.
Sau đó Ngôn Thụy lại lấy ra một tấm nhãn giảm giá, viết lên [Mua mười cân gạo/ngũ cốc tặng kem đánh răng] [Mua dầu đậu nành tặng nước tương].
Ngoài ra còn có [Khoai tây chiên mua một tặng một] [Đồ uống mua ba tặng một] [Kem mua năm tặng hai] và nhiều hoạt động ưu đãi khác, cố gắng để các chương trình khuyến mãi bao phủ mọi lứa tuổi.
Bận rộn mãi đến sáu giờ, Giản An Trì mang theo hai hộp lớn đựng trong túi đến giao bữa tối cho Ngôn Thụy. Hắn đặt đồ lên bàn, nhìn thấy những tờ giấy khuyến mãi hình ngôi sao nổ màu vàng trên bàn, dấu hỏi trong đầu gần như muốn trở thành hiện thực.
"Anh đến rồi à!" Ngôn Thụy cười đón chào: "Anh muốn uống gì cứ vào tủ lạnh lấy thoải mái, em mời đấy!"
Giản An Trì thuận tay lấy hai chai coca, vặn mở rồi đưa cho Ngôn Thụy.
"Tuyển bán thời gian làm gì? Em không phải nói tự mình làm được, không muốn chia tiền cho người khác sao?" Giản An Trì gợi ý vòng vo, Ngôn Thụy cười hì hì đáp: "Không có gì đâu, chỉ là mệt quá, gần đây buổi tối hay mất ngủ, bác sĩ bảo đừng vất vả thế này."
Ngôn Thụy nói xong, cảm khái về sự nhanh trí của bản thân. Chỉ là vừa ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt lo lắng của Giản An Trì, lại có chút hối hận.
"Không có gì đâu, chỉ tuyển bán thời gian thôi, nghỉ ngơi kỹ một thời gian là ổn rồi, khoảng ba tháng là được." Ngôn Thụy gắp một viên sủi cảo, đưa đến trước miệng Giản An Trì: "Á~ Há miệng~"
Giản An Trì bất đắc dĩ há miệng, nuốt viên sủi cảo xuống rồi vẫn còn lo lắng dặn một câu: "Nếu có vấn đề gì, nhất định phải tìm anh ngay."
Ngôn Thụy nghĩ một chút: "Vậy mai anh đến giúp em trông cửa hàng nhé, nếu có người đến ứng tuyển thì anh giúp em quyết định."
"Để anh giúp em trông cửa hàng luôn đi." Giản An Trì lập tức nói: "Dù sao gần đây anh cũng không có việc gì."
Ngôn Thụy suy nghĩ một lát: "Thế được, anh đáng tin hơn người khác." Dù sao công ty bảo vệ của Giản An Trì cuối cùng cũng không mở thành, thời gian này cũng không tính là lãng phí.”
Sáng hôm sau, sau khi Ngôn Thụy sắp xếp xong trái cây tươi lên giá mới dọn dẹp, cậu chào tạm biệt Giản An Trì rồi lái xe rời đi. Trên đường, cậu vừa lái xe vừa hỏi hệ thống: "Giản An Trì sẽ không phát hiện ra điều gì chứ?"
"Không đâu, dù có mở cánh cửa kia ra, hắn cũng không thể nhận ra điều gì đặc biệt bên trong." Hệ thống quả quyết.
"Thế thì tốt." Ngôn Thụy cũng không hiểu mình đang lo lắng cái gì, có lẽ vì từ khi quen Giản An Trì, cậu chưa bao giờ giấu giếm điều gì với hắn, nên nghe hệ thống đảm bảo vậy, cậu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay Ngôn Thụy lái xe ra ngoài, địa điểm đầu tiên cậu chọn chính là chợ đầu mối ở ven thành phố.
Dù mở siêu thị nhỏ, cậu cũng không thể tùy tiện nhập hàng số lượng lớn, nếu không nhà cung cấp khởi nghi thì cũng rắc rối.
Những trải nghiệm trong tận thế khiến bệnh nghi ngờ của cậu ngày càng nặng hơn, không muốn có bất kỳ rủi ro nào gây chú ý từ người khác, cậu chỉ tin tưởng một mình Giản An Trì mà thôi.
Chợ đầu mối có năm tầng, từ thực phẩm đến đồ nội thất, điện máy rồi đến đồ sinh hoạt đều có đầy đủ. Ngôn Thụy bắt đầu từ khu quần áo sỉ ở tầng một.
Quần áo trong thương thành hệ thống đặc biệt đắt đỏ, nhất là đồ cotton thuần chất, còn có loại quần áo tự hào rằng một chiếc có thể mặc sáu mươi năm, nhưng kiểu dáng xấu đến mức Ngôn Thụy vẫn phải cung kính từ chối.
Trước đây cậu đã mua sẵn đồ chống rét rồi, giờ đến đúng lúc có thể mua thêm đồ mùa hè.
Áo thun, áo ba lỗ và quần short cotton mặc thoải mái, cậu mua theo size của mình và Giản An Trì, áo dài tay áo ngắn tay mỗi loại hai trăm bộ, tất và đồ lót mua thẳng theo thùng, mỗi loại ba mươi thùng. Khi nguồn nước khan hiếm, đồ này khó giặt lắm.
"Chàng trai, giao đến kho nào cho cậu?" Câu hỏi của chủ quầy khiến Ngôn Thụy giật mình, cậu mới chợt nhận ra mua nhiều như vậy, chiếc xe bán tải nhỏ của mình chẳng chở nổi bao nhiêu.
Thấy Ngôn Thụy có vẻ ngượng ngùng, chủ quầy liền nói: "Chưa thuê kho à? Thuê bây giờ vẫn kịp, đây chẳng thiếu gì chỉ thiếu có kho thôi, để tôi dẫn cậu đi!"
Chủ quầy nhiệt tình dẫn Ngôn Thụy thuê một kho nhỏ trong tuần, kho này rộng hai mươi mét vuông, khoảng bằng một nhà để xe, tạm thời cũng đủ dùng cho Ngôn Thụy.
Có kho rồi, Ngôn Thụy càng buông tay ra mua, áo khoác và quần dài cũng chọn những kiểu thoải mái dễ vận động mua mấy thùng lớn, giày thể thao và giày bốt cũng mua theo size của hai người tổng cộng một trăm đôi. Như vậy ít nhất mười năm hai người không lo thiếu quần áo mặc.