Chương 4

"Đi đi." Jonna gật đầu, đưa chân trước vỗ nhẹ vào người Adrian vẫn còn đang làm nũng bà: "Adrian, trước đây chẳng phải con luôn nói nhớ chú út sao, bây giờ chú út về rồi, bảo chú dẫn con đi chơi đi."

Adrian bĩu môi: "Ai nói! Con không có nhớ chú út nhiều đâu!" Vừa nói cậu bé vừa đỏ vành tai, đôi mắt tròn xoe đảo vài vòng, lén lút nhìn Randall.

Randall vừa nhìn đã biết cậu bé nói dối, cố ý trêu chọc: "Thật sao, ra là Adrian không nhớ chú út chút nào, vậy chú út đi đây." Vừa nói vừa làm bộ đứng dậy.

Adrian lập tức không chịu, vội vàng bò dậy ôm lấy chân anh: "Không! Con muốn đi với chú út!"

"Nhưng vừa nãy con còn nói con không nhớ chú út mà."

"Vậy, vậy thì chỉ có một chút xíu này thôi..." Cậu bé xòe tay ra, so một đoạn rất ngắn, còn nhấn mạnh: "Thật đó, chỉ có một chút xíu thôi à! Chú út có nhớ con không?"

"Chú út cũng chỉ nhớ Adrian có một chút xíu này thôi." Randall đưa tay ra so một khoảng cách nhỏ gần bằng cậu bé.

Adrian lắc đầu: "Không được! Chú út phải nhớ Adrian nhiều như thế này mới được!" Cậu bé dang rộng hai tay ra so một khoảng cách rất lớn: "Nếu không con không chơi với chú út nữa đâu!"

Randall nghe theo lời cậu bé sửa miệng: "Được rồi, chú út nhớ Adrian nhiều như thế này, vậy bây giờ Adrian có thể chơi với chú út rồi chứ?"

Adrian miễn cưỡng gật đầu: "Vì chú út đã nói như vậy, vậy thì con chơi với chú út một lát vậy!"

Randall và Jonna nhìn nhau, đều bật cười.

"Cái thằng nhóc này, không biết học ở đâu ra." Randall véo nhẹ mũi cậu bé.

"Học ở chú út đó ạ!" Adrian nghiêng đầu nhỏ nhắn nói một cách nghiêm túc: "Mọi người đều nói con giống chú út nhất mà, ông bà nội nói vậy, ba mẹ cũng nói vậy, bác cả, anh họ, chú ba đều nói vậy đó ạ!”

Randall ngẩn người một lúc: "Hừ, chú không giống cháu đâu. Còn muốn đi chơi không, không đi chú đi đây!"

"Đợi đã, đợi đã! Chú út đợi cháu với!"

Một lớn một nhỏ nối đuôi nhau chạy ra khỏi nhà, Jonna nhìn vành tai hơi ửng đỏ của con trai út, bật cười: "Còn nói không giống, cái dáng vẻ ngoài miệng thì nói không nhưng trong lòng thì muốn này, chẳng phải là đúc ra từ một khuôn sao."

Trong bốn đứa con trai của bà, con trai cả và con trai thứ hai đều trưởng thành chín chắn, con trai thứ ba cũng là một người ôn hòa nho nhã. Chỉ có út Randall, có lẽ là do tuổi tác cách xa các anh khá nhiều, lại là con muộn của bà và chồng, trước đây trong nhà không có đứa trẻ nào nhỏ hơn cậu. Ngay cả Chris, con trai của anh cả Wilson, bây giờ đã 40 tuổi, còn lớn hơn cậu út này hai mươi mấy tuổi. Có thể nói là lớn lên trong sự nuông chiều của cả nhà, mới hình thành nên tính cách như vậy.

Mấy năm nay Adrian ra đời, trở thành đứa con nhỏ nhất trong nhà, Randall cuối cùng cũng có cảm giác làm chú, lúc này mới biểu hiện trưởng thành hơn một chút. Nhưng trước mặt mấy anh trai, vẫn sẽ vô thức lộ ra vẻ trẻ con. Adrian ở bên cạnh người chú út này lâu nhất, tự nhiên mà học theo dáng vẻ của chú, cho nên tính cách của hai chú cháu giống nhau đến kỳ lạ.