Chương 37: Chín cục lông xù

Nhưng tại sao ngay cả anh cả và anh hai cũng làm ra cái vẻ đờ đẫn này, chẳng lẽ phải gọi Chris và Adrian về xem cảnh này mới được.

Hai đứa cháu, một đứa đã theo quân đoàn ra ngoài diễn tập, đứa còn lại thì được Olivia dẫn đi đóng phim, đều không có ở nhà.

"Được rồi được rồi, sắp ăn được rồi." Jonna bị tiểu kim long bay vòng quanh đến chóng mặt nên đành bất lực dỗ dành cậu.

Tiểu kim long lập tức sà xuống, thân hình thon dài quấn quanh cổ tay bà, cái đầu nhỏ cứ không ngừng hít hà đĩa bánh. Giọng nói non nớt vui vẻ không thôi: "Oa! Thơm quá! Con muốn ăn cả nồi!"

Nghe vậy, August vừa ngồi xuống, bèn cười nói: "Cái dáng nhỏ xíu của em mà còn đòi ăn cả nồi à? Không sợ cái bụng nhỏ bị vỡ ra sao!"

Tiểu kim long quay đầu lại trừng mắt với hắn đầy bất mãn, dám coi thường sức ăn của rồng: "Em chính là có thể!"

"Được được được, Lanny ăn cả nồi. Mẹ làm nhiều mà, cứ tự nhiên ăn đi." Jonna vội vàng dỗ dành cậu rồi cùng quản gia thông minh bưng đĩa ra ngoài.

"Vâng!" Tiểu kim long lại gần, cặp sừng rồng nhỏ xíu cọ cọ vào mặt bà: "Mẹ tốt nhất!"

Khoảng thời gian tiếp theo.

"Cái này…" Nhìn tiểu kim long ăn hết hai đĩa bánh bao chiên mà vẫn chưa có ý định dừng lại, mọi người đều kinh ngạc: "Sẽ không có vấn đề gì chứ?"

"Chắc không sao đâu." Thấy cái thân hình nhỏ xíu kia ngay cả bụng cũng không phồng lên, August cũng biết bấy nhiêu đồ ăn này chẳng là gì đối với nhóc con cả. Nhưng hắn lại tò mò, nhiều đồ như vậy đều được ăn vào chỗ nào, ăn hết hai đĩa rồi mà thân hình vẫn gầy như cái đũa vậy.

Tiểu kim long vừa nhai bánh bao vừa nói chuyện với giọng non nớt: "Em đã nói rồi mà, em có thể ăn cả nồi!" Riêng việc ăn cơm, rồng tuyệt đối không chịu thua! Ngon quá, nhất định phải ăn nhiều hơn nữa!

August ngồi bên cạnh bất lực rút một tờ khăn giấy ra lau đầu cho cậu: "Phải phải phải, em ăn cả nồi. Lanny, chúng ta có thể chú ý một chút không, con nít nhà người ta thì ăn dính đầy mặt; còn em thì hay thật, ăn dính đầy đầu nước sốt."

Tiểu kim long ngẩng cái đầu nhỏ lên cho hắn lau, cũng không để ý đến giọng điệu có chút trêu chọc của hắn, ngược lại sau khi được lau sạch, cậu còn chớp đôi mắt to tròn nói: "Cảm ơn anh ba…"

"Piu!" Một mũi tên xuyên thẳng vào tim, August cảm thấy mình lại bị hút hồn bởi sự đáng yêu: "Không, không có gì."