Chương 36

Ga giường: …Tôi đã là loại tốt nhất, mềm nhất, dẻo dai nhất rồi đấy!

Tiểu kim long nhích người dịch ra chút, khéo léo dùng thân thể che đi chỗ rách kia, sau đó gục đầu xuống mép giường, thở dài thườn thượt: “Haiz…”

“Ơ?” Đang định nằm xuống ngủ tiếp một giấc, cái mũi nhỏ hồng hồng của cậu khẽ động đậy, rồi ngẩng đầu nhìn về hướng đông nam. Sao lại cảm thấy bên đó có gì đang thu hút cậu vậy nhỉ?

Nhưng nhớ tới dáng vẻ lo lắng và căng thẳng của cả nhà khi nãy, cậu đành gạt bỏ ý định đi xem thử. Thôi vậy, đợi sau này có cơ hội thì lại đi xem xem rốt cuộc là cái gì đang thu hút cậu.

Sáng sớm hôm sau, tiếng gõ cửa của August đã đánh thức tiểu kim long khỏi giấc ngủ.

"Lanny, tỉnh chưa? Xuống lầu ăn cơm thôi."

Ăn cơm! Mắt tiểu kim long sáng lên, bây giờ cậu đã biết, “Lanny” chính là tên của mình, người gọi cậu ngoài cửa là anh ba. Cái đầu nhỏ ngẩng lên: "Em dậy rồi ạ, anh ba."

Lúc này August mới đẩy cửa bước vào, cửa vừa mở, một luồng kim quang lóe lên, tiểu kim long đã xuất hiện trước mặt hắn, đang mở to mắt mong chờ nhìn hắn: "Anh ba, có món gì ngon không ạ?"

"Lanny, em biết bay?" August bị tiểu kim long đột nhiên xuất hiện trước mặt dọa cho giật mình, suýt nữa vung tay tát một phát theo phản xạ.

Tiểu kim long lơ lửng trong không trung, khẽ vẫy đuôi, nghiêng đầu có chút khó hiểu: "Vốn dĩ rồng biết bay mà?"

August gật đầu, vừa định nói thêm điều gì thì ánh mắt hắn lướt qua giường rồi khựng lại: "Sao ga trải giường lại bị rách thế?"

Tiểu kim long chột dạ co rụt mấy cái móng nhỏ lại: "Anh ba, em đi xem có món gì ngon đây!" Nói xong, cậu “vèo” một cái chui qua khe cửa đang hé mở, thoắt cái đã biến mất.

Thấy phản ứng này của cậu, August còn chưa hiểu nguyên nhân hay sao. Hắn bật cười lắc đầu rồi bước tới kéo ga trải giường xuống thay cái mới.

Trước đây, từ khi tròn mười tám tuổi, Randall luôn làm ra vẻ người lớn, hay nhấn mạnh rằng mình đã trưởng thành rồi. Bây giờ cậu biến thành tiểu kim long, ký ức bị phong ấn, ngược lại càng giống hồi bé.

Khi xuống lầu, hắn thấy tiểu kim long đang bay lượn vòng quanh Jonna ở trong bếp, nhìn những chiếc bánh bao chiên thơm lừng trong nồi, nước dãi của nhóc con sắp chảy ra rồi.

Còn những người khác xuống ăn cơm thì nhìn nhóc con với vẻ mặt đầy yêu thương, nụ cười trên mặt họ khiến August có chút ê răng. Ba của hắn thì không nói, dù sao ông cũng lớn tuổi rồi.