Với xét nghiệm gen thông thường thì chỉ cần lông của hình thú là đủ, nhưng vấn đề là thú hình của Randall không có lông. Ban đầu, August định thử rút một ít máu để kiểm tra, ai ngờ kim tiêm vừa chạm tới lớp vảy thì đã bị uốn cong. Lớp vảy ấy trông có vẻ nhỏ nhắn, sờ vào cũng mềm mại ấm áp, thế mà lại cứng đến mức không tưởng. Hắn đã thử đủ loại kim tiêm nhưng cây nào cũng bị làm cong.
Ban đầu tiểu kim long còn chưa có phản ứng gì, nhưng đến khi cây kim thứ tư bị cong, cậu mới nhận ra hắn đang làm gì. Vừa nghe đến chuyện muốn lấy máu, cậu liền cuộn tròn lại, từ chối tiếp xúc với mọi người. Dù về sau, August đổi ý nói dùng nước bọt cũng được, cậu vẫn chẳng chịu ló đầu ra.
Thấy cậu không vui, lại nghĩ đến việc ký ức của cậu đang bị phong ấn, với Randall hiện tại mà nói, họ chỉ là những người xa lạ có chút quen mặt, cả nhà bèn thương lượng với nhau rồi quyết định tạm hoãn việc xét nghiệm gen.
Jonna khẽ vuốt ve tiểu kim long đang cuộn tròn, chạm vào vảy cậu không lạnh lẽo như loài rắn mà mang theo chút ấm áp, trơn mịn. Cảm giác ấy hoàn toàn khác với việc chạm vào lông mềm, sự giác tinh tế ấy khiến bà vô cùng yêu thích.
“Thôi vậy, chờ một thời gian nữa rồi hãy kiểm tra cho Lanny. Hoặc đợi khi nó hồi phục lại hình người cũng được.”
Thấy cục cưng vẫn chẳng có động tĩnh gì, Jonna đành lắc đầu với mọi người, sau đó cả nhà cùng rời khỏi phòng.
Đợi đến khi tất cả đã ra ngoài, cửa phòng từ từ khép lại, tiểu kim long cuộn tròn trên giường mới khẽ nhúc nhích. Cái đầu nhỏ chậm rãi ngẩng lên, đôi mắt to tròn đảo quanh một vòng trong phòng, xác nhận không còn ai nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cũng chẳng biết tại sao nữa, chỉ là lúc nghe thấy chuyện lấy máu và xin nước bọt, theo bản năng, cậu cảm thấy hai thứ đó là bảo bối ghê gớm, tuyệt đối không thể dễ dàng đưa cho người khác. Vì vậy, dù những người đó khiến cậu thấy vô cùng thân thiết, cậu vẫn từ chối yêu cầu của họ của họ.
Thế nhưng, xét nghiệm gen là gì chứ? Nghe có vẻ như chuyện nhất định phải làm, vậy phải làm sao đây? Mấy cái móng vuốt ngắn cũn cỡn của cậu vô thức cào nhẹ lên ga giường, "xoẹt" một tiếng, chiếc ga chất lượng thượng hạng lập tức bị cào rách một đường. Tiểu kim long giật mình, vội vàng rụt móng vuốt lại vì chột dạ.
Cậu đâu có dùng sức đâu… Sao lại rách rồi? Cái ga này kém bền thật?