[Đúng vậy, kỷ lục sớm nhất của Đế quốc là 20 tuổi, lại còn là chuyện xảy ra từ mấy trăm năm trước rồi.]
[Không hổ danh là con trai Nguyên soái!]
[Thức tỉnh sớm thế này, hình thú chắc chắn cực mạnh luôn! Không biết là hình thú gì nhỉ, tôi nhớ hình thú của cả nhà Nguyên soái đều rất lợi hại!]
[Chỉ có mình tôi tò mò là, bé đáng yêu thức tỉnh sớm thế thì sẽ kết đôi với ai hả?]
[“bé đáng yêu” là sao...?]
[Bạn trên chắc chưa xem mấy bức ảnh lộ ra trước đó rồi. Về ngoại hình thì đúng là một “bé đáng yêu” thật!]
[Vậy anh hai có công bố hình thú của bé đáng yêu không?]
[Chắc là không đâu. Trước đây, trên tinh võng chẳng có mấy tin tức về bé đáng yêu, gia đình Nguyên soái chắc chắn không muốn cậu ấy bị lộ ra ngoài, nếu không phải lần này bất đắc dĩ...]
[Bạn trên nói có lý ghê. Mà nói thật, lần này diễn biến lạ thật, cảm giác luôn có người dẫn dắt dư luận, ác ý quá lớn.]
[Hóng tin tức hình thú của bé đáng yêu]
[Hóng]
[Hóng]
[...]
Tuy nhiên, các dân mạng hóng hớt trên tinh võng chắc chắn sẽ không xem được tin tức hình thú của Randall. Như một bình luận đã nói, ngay từ đầu Nguyên soái Ziols đã không định công bố hình thú của cậu.
Chưa kịp bàn bạc xong nên giải thích sao với Randall về chuyện hình thú của cậu không có lông thì phía Randall lại xuất hiện thêm vấn đề mới.
Có lẽ việc thức tỉnh hình thú tiêu hao quá nhiều sức lực nên Randall ngủ li bì ba ngày liền không tỉnh. Nếu không thấy l*иg ngực bé xíu của cậu vẫn phập phồng, thỉnh thoảng còn có tiếng ngáy khe khẽ, thì cả nhà đã tưởng cậu ngủ say đến mức không tỉnh lại nữa rồi.
Sáng sớm ngày thứ ba, như thường lệ, Jonna vào phòng xem tình hình của con trai. Vừa mở cửa, bà đã đối diện với một đôi mắt tròn xoe. Đôi mắt ấy khác với khi Randall ở hình người, là đồng tử màu vàng kim. Đồng tử dọc lạnh lẽo của loài rắn chiếm tỉ lệ lớn trên gương mặt, thế nhưng ánh mắt lại ngây thơ, ngơ ngác chẳng những không khiến người ta rợn gáy, mà trái lại còn toát lên một vẻ đáng yêu khác lạ..
“Lanny! Cục cưng, cuối cùng con cũng tỉnh rồi!” Jonna mừng rỡ tiến lại gần, đưa tay muốn vuốt ve cái đầu nhỏ của cậu.
“Lanny, là ai vậy ạ?” Tiểu kim long há miệng, giọng nói non nớt mang theo chút nghi hoặc: “Cái tên nghe quen quá. Còn bà, bà là ai vậy?”
Tay Jonna run lên, vẻ mặt có chút khó tin: “Lanny?”
Cái đầu nhỏ của tiểu kim long nghiêng nghiêng, bộ râu bên khóe miệng khẽ rung rung: “Lanny, là ta sao?”