"Ông ngoại con khỏe không?" Jonna hỏi.
"Rất khỏe ạ, chỉ là hơi nhớ mọi người." Randall vừa trả lời lơ đãng vừa đưa tay nắm lấy chân trước của cáo trắng, trong mắt thoáng qua một tia sáng: Sờ được rồi!
Chân trước của Jonna khẽ động đậy, buồn cười nhìn đứa con trai đang vui vẻ ra mặt vì sờ được chân lông, bất đắc dĩ lắc đầu: "Bảo ba đến sao Thủ đô ba không chịu, nói muốn tự tìm nơi yên tĩnh. Chờ đến sinh nhật Adrian rồi mời ông qua tụ họp vậy. Con thì sao? Đi theo ông ngoại có thu hoạch gì không?"
"Dạ có ạ, lần này con qua ông ngoại dẫn con đến thảo nguyên ở mấy ngày, vẽ được mấy bức tranh khá đẹp, lát nữa con cho mẹ xem." Randall cười nói, trong lòng thỏa mãn vì đã sờ được bộ lông mềm mại.
Ông ngoại của Randall là một họa sĩ nổi tiếng, năm nay đã hơn 200 tuổi, sau khi nghỉ hưu luôn sống ở tinh cầu riêng của mình để dưỡng lão. Randall cũng thích vẽ tranh nên rất thân thiết với ông ngoại, mỗi năm đều dành thời gian nghỉ lễ đến ở với ông một thời gian, lần này cũng không ngoại lệ. Cậu năm nay vừa tròn 18 tuổi, mấy tháng trước đã hoàn thành chương trình trung học và thi đỗ vào trường nghệ thuật Efesus do chính ông ngoại cậu sáng lập năm xưa, lần này là nhân lúc chưa khai giảng đại học nên đã qua thăm ông.
Trường nghệ thuật Efesus là trường nghệ thuật nổi tiếng nhất đế quốc, ông ngoại của Randall là một trong những người sáng lập, vì vậy sau khi biết cháu ngoại thi đỗ vào trường Efesus, ông cụ rất vui mừng, lần này Randall qua chơi đã hứng thú dẫn cậu đi vẽ phác họa ngoài trời.
"Ừm." Jonna gật đầu: "Con gặp chị dâu rồi chứ?"
"Lúc vào nhà con gặp rồi ạ. Dạo này chị không có lịch quay phim sao?"
Chị dâu hai của Randall, cũng chính là mẹ của Adrian, Olivia Dulles, là một diễn viên nổi tiếng, vẻ ngoài xuất chúng của Adrian cũng được di truyền từ người mẹ nổi tiếng xinh đẹp này. Vừa về nhà đã gặp chị dâu, Randall vẫn có chút ngạc nhiên, gia đình họ ngoại trừ mẹ có xưởng thiết kế thời trang riêng, những người khác đều rất bận rộn, mười ngày nửa tháng không thấy mặt là chuyện bình thường.
"Ừ, bộ phim trước của con bé vừa đóng máy xong, định nghỉ ngơi một thời gian. Con về cũng không báo trước cho nhà, lát nữa gửi tin nhắn cho các anh con nhé, bảo họ tối nay về sớm ăn cơm cùng nhau."
"Vâng ạ, vậy con đưa Adrian ra ngoài chơi trước, mẹ cứ làm việc đi ạ." Mỗi khi Jonna tìm cảm hứng đều sẽ tự biến thành hình thú rồi nhốt mình trong phòng làm việc, thói quen này của bà Randall rất rõ.