So với sự lo lắng của mọi người, Randall lại bình tĩnh hơn nhiều. Mấy ngày nay sợ tâm trạng cậu không tốt, chỉ cần rảnh là người nhà sẽ biến thành hình thú đến bên cậu, khiến cậu, người cực kỳ yêu thích mấy thứ lông xù, cảm thấy cuộc sống này đúng là quá tuyệt! Ngày nào cũng được ôm mấy con thú lông mềm mượt, quả thực sướиɠ như tiên!
“Anh ba đừng lo lắng quá mà. Ngoài sốt ra thì em chẳng có vấn đề gì khác, biết đâu vài hôm nữa tự nhiên sẽ biến thành hình thú luôn thì sao!” Randall sấp trên lưng con sói trắng khổng lồ, vừa nói vừa thỉnh thoảng vuốt ve bộ lông mềm mại của hắn: “Dạo này lông của anh không còn bóng đẹp nữa nha! Nhất định là vì lo lắng quá đấy!”
August thở dài, thấy cậu ngốc nghếch, vô tư vô lo như vậy, liền quay đầu lại, liếʍ một cái lên má cậu. Đúng là nhóc ngốc!
Có lẽ là nói cái gì tới cái đó, ngay đêm hôm đó, chuyện vẫn im lặng bao ngày nay cuối cùng cũng có động tĩnh.
Nửa đêm, trong căn phòng tối om, Randall đang ngủ mơ màng chỉ cảm thấy nóng đến khó chịu, cậu đá bay chăn, lăn qua lăn lại, lông mày nhíu chặt. Nhưng dù vậy, cậu vẫn chưa tỉnh lại.
Hệ thống cảnh báo thân nhiệt quá cao vang lên, cả nhà đang ngủ liền bị đánh thức, vội vàng chạy tới phòng cậu.
“Anh cả, anh hai, hai người...” August vừa định hỏi vì sao hai anh lại đứng chần chừ ngoài cửa không vào thì cảnh tượng trước mắt khiến hắn nghẹn lời.
Lúc này, chỗ Randall đang nằm tỏa ra một luồng sáng vàng rực rỡ khiến người ta không mở nổi mắt. Trong căn phòng tối om chưa kịp bật đèn, ánh vàng như tràn ngập khắp nơi, không khí dường như còn có những hạt lấp lánh vàng kim lơ lửng bay múa.
“Lanny sao rồi...” Jonna và Ziols vừa chạy tới cũng nhìn thấy cảnh đó, lập tức im bặt, ánh mắt vừa kích động vừa lo lắng nhìn chằm chằm vào luồng sáng vàng kim kia.
Vài phút sau, ánh sáng dần tan đi, lộ ra hình dáng động vật bên trong. Cả nhà đều sững người, trong đầu đồng loạt nảy ra cùng một suy nghĩ: Thôi xong rồi, không có lông!
Trên giường, một con vật nhỏ cuộn mình lại, thân dài cỡ bằng cánh tay người lớn, toàn thân phủ đầy lớp vảy mỏng óng ánh sắc vàng kim. Trên cái đầu to tròn có một đôi sừng nhỏ trong suốt như ngọc, hai sợi râu dài khẽ rung rung theo nhịp thở, tuy chưa mở mắt, nhưng từ mí mắt nhắm chặt ấy cũng có thể đoán ra là đôi mắt to tròn.
Sau khi hóa thú, cơn sốt cao hành hạ Randall suốt mấy ngày cuối cùng cũng hạ xuống, cậu lúc này khẽ chép miệng một cái, lăn người một vòng, cuộn thân thể thon dài lại thành một khối. Cũng nhờ cú lăn người này, mọi người mới nhìn thấy, dưới thân thể dài nhỏ như rắn của cậu còn có năm chiếc móng vuốt nhỏ nhắn, hình dáng rất giống móng hình thú kim điêu của Ednor, cũng là màu vàng kim. Năm cái vuốt nhỏ ấy hơi co lại, lộ ra những móng nhọn sắc bén.