Chương 28: Bảy cục lông xù

Nhận được tin con út đã tỉnh lại, Ziols lập tức quay về. Vừa vào cửa, ông đã thấy Jonna đang nhíu mày, vẻ mặt đầy tức giận nhìn chằm chằm vào quang não. Ông cũng biết chuyện mấy chủ đề trên tinh võng, liền bước tới vỗ nhẹ vai bà: “Đừng lo, chuyện này anh sẽ xử lý. Có người đang cố ý giở trò.”

Jonna nghe vậy, lông mày càng nhíu chặt: “Bọn họ lại dám lấy Lanny ra làm cái cớ để công kích anh sao?”

“Ừm, không phải vấn đề lớn. Đi thôi, vào xem Lanny trước đã.” Ziols thản nhiên nói. Mấy năm gần đây, có người thấy ông lớn tuổi, lại xử sự ôn hòa hơn xưa nên tưởng có thể giẫm lên đầu ông mà nhảy.

Chẳng bao lâu sau, August cũng từ bệnh viện về đến nhà. Việc đầu tiên hắn làm là kiểm tra toàn diện cho Randall, phát hiện ngoài sốt ra thì mọi chỉ số khác đều bình thường, cả nhà lúc này mới yên tâm phần nào.

“Mấy ngày tới Lanny cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm gì cả, đợi thêm vài hôm nữa xem tình hình.” August xoa nhẹ trán cậu, dán lại miếng hạ sốt. E rằng mấy ngày này, cậu nhóc phải làm bạn với thứ này rồi.

“Vâng ạ.” Randall ngoan ngoãn gật đầu. Thật ra giờ phút này cậu chẳng còn chút sức lực nào, dù có muốn làm gì cũng bất lực.

“Vừa rồi em gọi video cho bạn học à?” Ednor đột nhiên hỏi.

“Vâng, em gọi hết rồi ạ.”

“Hai ngày tới chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt, không cần đυ.ng vào quang não nữa.” Nói rồi, Ednor vươn tay cầm lấy chiếc quang não đặt trên tủ đầu giường của cậu: “Đợi khi nào khỏe lại, anh sẽ trả cho em. Để tránh em lại lên tinh võng, nghỉ ngơi không yên.”

Randall phồng má, cảm thấy hành động của anh hai chẳng khác gì mấy thầy cô xấu tính tịch thu đồ chơi của học sinh: “Anh hai, em đã là người lớn rồi, biết tự kiểm soát mà! Em sẽ chú ý nghỉ ngơi mà.”

August cười nói: “Người lớn sẽ không nhắc đi nhắc lại mình là người lớn đâu.”

Những người còn lại trong nhà đều đã đọc qua mấy tin tức trên tinh võng, hiểu rõ Ednor làm vậy là sợ cậu nhìn thấy những lời không hay sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi, nên không ai lên tiếng phản đối.

Thấy không ai chịu giúp mình, Randall đành thở dài bất lực, ngoan ngoãn nằm yên không động đậy nữa.

Dù cả nhà đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng mấy ngày sau đó Randall vẫn không hạ sốt, mà cũng chưa xuất hiện dấu hiệu hóa thú. Theo thời gian trôi qua, ai nấy càng thêm lo lắng.

Mỗi ngày August đều bị hỏi đi hỏi lại tới mấy lần, tóc hắn rụng mất mấy sợi vì lo lắng, ngay cả bộ lông sau biến hóa thành thú hình cũng chẳng còn bóng mượt như trước nữa.