Chương 27

Bà hiểu rõ, từ sau sinh nhật 18 tuổi, cậu bắt đầu cảm thấy mình đã là người lớn, có thể tự gánh vác mọi chuyện. Vì vậy bà sợ cậu sẽ cố chịu đựng, không nói ra khi thấy khó chịu.

Randall ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ, con biết rồi. À đúng rồi, mẹ ơi, bên trường học sao rồi ạ?”

“Là thầy hiệu trưởng đã báo cho bố con, ông ấy đã xin nghỉ dài hạn cho con. Nhưng giờ con tỉnh lại rồi, có thể nhắn tin báo cho bạn bè yên tâm. Nghỉ ngơi một lát đi, mẹ mang bát đĩa xuống dưới, chắc các anh con cũng vừa nhận được tin con tỉnh, lát nữa sẽ quay về ngay.” Jonna kéo chăn đắp cho cậu cẩn thận, sau đó cầm khay ra khỏi phòng.

Vừa xuống đến lầu một, bà đã gặp Ednor mở cửa bước vào: “Con về rồi à? Lanny vừa ăn được chút cháo.”

“Vâng.” Ednor gật đầu, giọng nói vẫn còn hơi lạnh.

Jonna nhận ra hắn có vẻ không ổn, liền hỏi: “Ednor? Có chuyện gì à?”

Ednor hít sâu một hơi, chỉ vào quang não trên cổ tay: “Mẹ, lát nữa mẹ tự lên tinh võng xem đi.”

Jonna mang bát đũa trở lại bếp, lúc ra ngoài không thấy Ednor đâu, bà liền đoán hắn đã lên lầu thăm Randall rồi. Nghĩ đến những lời hắn vừa nói, bà giơ tay mở quang não ra.

#Con trai út của Nguyên soái Elvis#

#Khoa Hội họa trường Efesus#

#Con trai út của Nguyên soái ngất xỉu khi huấn luyện quân sự#

Mấy chủ đề hot này đang nổi bật trên diễn đàn tinh võng, mỗi chủ đề đều có rất nhiều bài thảo luận mới mở. Jonna vừa nhìn thấy đã nhíu mày, lần lượt nhấn vào từng mục xem thử.

Bà lướt qua một lượt liền hiểu ngay vì sao sắc mặt Ednor khó coi đến vậy. Trong các bài đăng dưới chủ đề đầu tiên, phần lớn chỉ là tò mò về con trai út của Nguyên soái Elvis, nhưng đến hai chủ đề sau thì hướng thảo luận bắt đầu trở nên kỳ lạ, thậm chí còn có cả bài liên kết giữa hai chủ đề đó.

Chủ đề thứ hai chủ yếu là đang bàn tán chuyện Randall, con trai út của Nguyên soái, vậy mà lại học ở Khoa Hội họa của Học viện Efesus, chứ không vào trường quân sự. Dù rằng hai anh trai của cậu năm xưa cũng không gia nhập quân đội, nhưng ít ra đều từng học tại quân trường.

Còn chủ đề thứ ba thì ác ý càng rõ hơn, toàn là những lời mỉa mai kiểu: một đợt huấn luyện quân sự của trường nghệ thuật thôi mà cũng ngất xỉu, thể lực yếu đến thế, bảo sao không dám vào quân trường, có phải chịu không nổi gian khổ nên mới không đi không?

Dù cũng có vài người lên tiếng phản bác, nhưng tỷ lệ quá nhỏ, chẳng thể át nổi làn sóng chê bai kia.