Chương 26

Jonna đưa tay sờ trán cậu, vẫn còn rất nóng, nhưng ít ra người cũng đã tỉnh: “Lanny, con có đói không? Có muốn ăn chút gì không?”

Randall mơ mơ màng màng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ giấc mơ này chân thật quá rồi!

Mãi đến khi Jonna mang bát cháo vẫn còn ấm, đút cho cậu ăn mấy thìa, cậu mới sững người nhận ra: “Con thật sự đã về nhà rồi? Không phải đang mơ sao?”

Jonna vẫn còn lo lắng, nghe vậy thì vừa buồn cười vừa xót xa: “Đứa nhỏ ngốc, con đã hôn mê suốt hai ngày rồi đấy.”

Randall lúc này mới nhớ ra, đúng rồi, cậu hình như bị sốt, sau đó Tần Sanh gọi cậu dậy, cậu mất rất nhiều sức mới ngồi dậy nổi, rồi bị Tần Sanh phát hiện ra có điều bất thường nên muốn đưa cậu đến bệnh viện trường. Khi ấy Tần Sanh bảo cậu đi thay quần áo, nhưng… còn chưa kịp thay đồ thì đầu cậu đã choáng váng đến mức không chịu nổi, sau đó thế nào thì cậu không nhớ nữa: “Mẹ ơi, con về nhà bằng cách nào vậy ạ?”

Jonna vừa đút cháo cho cậu vừa kể sơ qua tình hình, cuối cùng lo lắng hỏi: “Bảo bối, bây giờ con cảm thấy thế nào rồi? Còn chỗ nào không thoải mái không

Randall cảm nhận một chút rồi lắc đầu: “Hình như… không có? Chỉ là đầu óc hơi choáng, người thì không có sức. Nhưng rốt cuộc con bị sao vậy ạ?”

Dù August nói mấy ngày tới cậu chỉ hơi khó chịu, không có gì nguy hiểm, nhưng việc cậu cứ ngủ mãi không tỉnh vẫn khiến mọi người trong nhà lo lắng. Nghe cậu nói vậy, cuối cùng Jonna cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó bà kể lại cho cậu nghe suy đoán của August.

Randall vừa nghe xong thì tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên: “Vậy là con cũng sắp thức tỉnh hình thú sao? Nhanh vậy ạ? Thế con sẽ biến thành con gì? Sẽ có bộ lông mềm mại, dễ vuốt và đẹp mắt không?”

Thấy cậu vừa tỉnh đã hỏi một tràng như thế, Jonna bật cười. Nói ra cũng trùng hợp, hình thú của cả nhà tuy không cùng một loài, nhưng hầu như đều có lông. Ngay cả anh hai Ednor thú hình là đại bàng vàng, cũng có một bộ lông vũ vừa đẹp vừa mượt.

Từ nhỏ Randall thường xuyên được cả nhà hóa thành hình thú chơi đùa cùng, vì vậy cậu luôn rất thích những thú hình có lông mềm mại, từ lâu đã mơ ước không biết mình sau này sẽ biến thành loài thú như thế nào.

“Còn chưa biết đâu, hình thú là do thức tỉnh ngẫu nhiên nên con có thể biến thành bất cứ loài gì.” Jonna xoa nhẹ mái tóc cậu: “Tuổi của con còn nhỏ, trong Đế quốc cũng chưa từng có ai thức tỉnh thú hình sớm như vậy. Anh ba con rất lo cơ thể con chịu không nổi, nên mấy ngày tới nếu cảm thấy không ổn chỗ nào nhất định phải nói cho mẹ và các anh biết nhé.”