Hai người đang tranh luận, một người là bác sĩ của bệnh viện, người còn lại chính là giáo viên của Khoa Hội họa.
Mãi mà không kiểm tra ra được nguyên nhân khiến Randall bị sốt, bác sĩ đã bắt đầu cảm thấy bực bội.
Sinh viên này được chuyển từ bệnh viện trong trường đến chỗ họ, ban đầu ông còn tưởng chỉ là một ca sốt nhẹ, không hiểu sao bệnh viện trường lại không xử lý được. Nhưng sau khi tiếp nhận, ông mới phát hiện tình hình phức tạp hơn nhiều.
Tất cả các chỉ số đều bình thường, chỉ có thân nhiệt luôn cao không giảm.
Khi ông đề nghị liên lạc với người nhà của học sinh, vị giáo viên kia rõ ràng không muốn, cứ liên tục yêu cầu ông nghĩ thêm cách khác.
“Tôi mặc kệ vì sao ông không muốn liên lạc với gia đình cậu ấy, tình trạng thế này bệnh viện chúng tôi không xử lý được! Quang não của sinh viên này đâu? Nếu ông không liên lạc, tôi sẽ liên lạc!” Cuối cùng bị hỏi phiền quá, bác sĩ quay sang Tần Sanh: “Cậu là bạn cùng phòng của cậu ấy, chắc biết quang não của cậu ấy ở đâu chứ?”
Tần Sanh gật đầu, trực tiếp lấy một chiếc quang não từ túi áo ra: “Lúc ra ngoài tiện tay mang theo luôn.”
Bác sĩ hơi ngạc nhiên liếc nhìn Tần Sanh một cái, khẽ gật đầu tỏ ý tán thưởng, rồi nhận lấy quang não. Nhưng vừa cầm lên ông mới phát hiện, chiếc quang não này không giống loại thông thường, ngoài chủ nhân ra thì căn bản không ai có thể sử dụng được.
Giáo viên đã sớm đoán trước tình huống này, bất đắc dĩ thở dài: “Để tôi làm vậy.” Ông lấy ra quang não của mình, trực tiếp liên hệ với hiệu trưởng.
Không ngờ lại kinh động đến cả hiệu trưởng, bác sĩ ngạc nhiên liếc nhìn Randall đang nằm trên giường bệnh: “Sinh viên này có thân phận gì vậy? Chỉ sốt thôi mà cũng phải làm phiền đến hiệu trưởng sao?”
Giáo viên trực tiếp báo cáo tình hình với hiệu trưởng, sau khi kết thúc cuộc gọi ông nói: “Đừng hỏi nhiều như vậy, nếu bệnh viện không giải quyết được thì chúng tôi đưa cậu ấy về trường trước đã.”
“Dù không có cách nào, cũng không thể đưa cậu ấy về trường được!” Bác sĩ vội vàng ngăn lại. Nhưng thầy giáo thì trực tiếp gọi Tần Sanh, bảo cậu hỗ trợ đẩy giường bệnh ra ngoài.
Không giống như bác sĩ vẫn còn mù mờ chưa hiểu chuyện gì, Tần Sanh lại nhớ tới họ của Randall khi cậu tự giới thiệu, cộng thêm thái độ hiện giờ của thầy giáo, trong lòng không khỏi chấn động.
Thầy giáo vừa nhìn đã biết cậu ta đã đoán ra điều gì, liền nhắc nhở: “Chắc em cũng đoán được cậu ấy là ai rồi chứ? Đã là chuyện cậu ấy không chủ động nói ra, thì mong em cũng đừng để lộ.”