“Sáng nay trông cậu không có tinh thần lắm.” Sáng sớm, khi chuẩn bị ra ngoài tập hợp, Tần Sanh, người cũng đã sửa soạn xong, đột nhiên nói.
Randall ngẩn ra, theo phản xạ đưa tay sờ mặt mình.
“Chắc là hơi mệt thôi?” Trước giờ cậu cũng không vận động nhiều, mấy ngày nay liên tục huấn luyện, đúng là cảm thấy rất mệt.
Hôm nay là ngày thứ năm của đợt huấn luyện quân sự, bốn ngày qua cường độ vận động đều khá lớn. Mỗi lần tan buổi, Randall trở về ký túc xá rửa mặt xong là lăn ra ngủ luôn, nhưng dù vậy, cậu vẫn cảm thấy chưa nghỉ ngơi đủ.
Tần Sanh nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt, thiếu sức sống của cậu, mím môi, không nói thêm gì nữa.
Hai người tách ra đi đến chỗ tập hợp, trên đường Randall nghĩ đến lời Tần Sanh nói lúc sáng, cậu không khỏi mỉm cười. Quả nhiên đúng như Lạc Kỳ nói, cậu bạn cùng phòng này là một người rất tốt, lại còn chu đáo, vậy mà cũng nhận ra cậu không có tinh thần.
Cả hai đều không để tâm nhiều đến chuyện nhỏ này.
Không ngờ sáng hôm sau, khi Tần Sanh ra ngoài, lại không nghe thấy động tĩnh gì từ phòng đối diện.
Bình thường Tần Sanh dậy khá sớm, thời gian này Randall lẽ ra phải dậy từ lâu và đang rửa mặt mới đúng, vậy mà hôm nay lại hoàn toàn yên tĩnh. Chẳng lẽ mệt quá nên không dậy nổi?
Tần Sanh nhìn thoáng qua đồng hồ, quyết định vẫn nên gọi cậu dậy, nếu không kịp tập hợp thì sẽ bị phạt mất.
Cậu ta bước tới, nhẹ nhàng gõ cửa: “Randall, đến giờ tập hợp rồi.”
Đợi một lúc lâu, Tần Sanh bắt đầu nghi ngờ không biết đối phương có phải đã đi từ trước rồi không, cậu ta đang định gõ thêm mấy cái nữa thì bên trong mới vang lên chút động tĩnh.
Lại chờ thêm một lát, cuối cùng Tần Sanh mới nghe thấy một giọng nói yếu ớt: “Hả? Ồ… Tôi dậy ngay đây…”
Ngay sau đó là một tiếng “bịch” vang lên, kèm theo đó là tiếng Randall kêu đau “A… ui da…”
Tần Sanh không khỏi lại gõ cửa thêm mấy cái, hỏi: “Randall, cậu sao vậy?”
Một lúc sau, cửa mới mở ra, Randall mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, khuôn mặt đỏ bừng đứng ở cửa: “Tôi dậy rồi… Ờm, ngại quá… còn phải để cậu gọi dậy…”
Tần Sanh nhìn thấy trạng thái của cậu thì hơi sửng sốt, lập tức quay người lấy máy đo nhiệt độ.
“Xin lỗi nhé.” Nói xong, cậu ta liền quét qua trán của Randall.
“Bíp. Nhiệt độ cơ thể 39,6 độ C, xin hãy đến cơ sở y tế kịp thời! Xin hãy đến cơ sở y tế kịp thời!” Màn hình của máy chiếu phát ánh đỏ chói mắt, kèm theo đó là biểu tượng cảnh báo.