Hai người đến nhà ăn dạo một vòng trước, rồi mỗi người tự lấy món mình thích và tìm một chỗ trống ngồi xuống.
"Ủa?" Vì Colin đang nói chuyện nên Randall thỉnh thoảng lại dừng ăn, ngẩng đầu nhìn cậu bạn. Nào ngờ, đúng lúc ngẩng đầu lên, cậu lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Colin nhìn theo ánh mắt cậu: "Ơ, Randall cậu quen Tần Sanh à?"
Nếu chỉ là nhìn thấy Tần Sanh, Randall sẽ nghĩ đó là sự trùng hợp. Nhưng giờ nghe Colin nói vậy, cậu lại có chút ngạc nhiên: "Cậu ấy tên là Tần Sanh ư?"
"Đúng vậy đó. Tóc đen mắt đen ít thấy phải không? Tên và ngoại hình trông có vẻ là huyết thống Hoa Quốc cổ." Colin cười nói: "Tớ quen cậu ấy cũng nhờ bạn cùng phòng của tớ. Hai người họ là bạn tốt, cậu ấy có đến tìm bạn cùng phòng của tớ. Randall, cậu không quen cậu ấy à? Phản ứng vừa nãy của cậu làm tớ cứ tưởng cậu quen chứ."
"Cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi." Randall nói: "Nhưng mới gặp một lần, cũng chưa nói chuyện được gì, ngay cả tên cậu ấy là gì tôi cũng không biết. Trông có vẻ hơi khó gần."
Colin cũng gật đầu: "Trông có vẻ hơi lạnh lùng thật. Hay là lát nữa tớ gọi bạn cùng phòng của tớ cùng đến phòng cậu nhé, tiện thể làm quen với nhau luôn."
"Được thôi!" Randall vui vẻ gật đầu. Mặc dù sau khi huấn luyện quân sự kết thúc cậu có thể sẽ không ở ký túc xá nữa, nhưng có thêm vài người bạn thì vẫn tốt.
Lúc chạng vạng tối, Randall đã gặp bạn cùng phòng của Colin.
Đó là một thiếu niên tóc đen tên là Lạc Kỳ, cũng có khuôn mặt trẻ con. Ngũ quan của cậu ấy không giống Tần Sanh, hẳn là có một phần huyết thống Hoa Quốc cổ. Vừa nghe cậu ấy nói chuyện, Randall đã biết, người này có tính cách giống hệt Colin.
Tần Sanh vốn đang bận việc gì đó trong phòng mình, mãi đến khi Lạc Kỳ kéo ra mới chịu xuất hiện. Tần Sanh cũng không ngờ trùng hợp đến vậy, bạn của mình và bạn của bạn cùng phòng lại chính là bạn cùng phòng của nhau.
Randall cũng là lúc này mới biết, người bạn cùng phòng của mình lại là sinh viên Khoa Biểu diễn, nhưng chuyên ngành đạo diễn.
"Sanh Sanh tuy không thích nói chuyện nhiều, nhưng cậu ấy tốt lắm!" Sau khi làm quen với nhau, Lạc Kỳ khẽ nói với Randall: "Hai đứa tớ lớn lên cùng nhau, bình thường có chuyện gì tớ đều thích tìm cậu ấy."
"Vậy thì thật tốt quá, tôi không có bạn bè lớn lên cùng nhau!" Randall có chút ghen tị. Mặc dù trong nhà có một đống anh trai cưng chiều, nhưng không có những người bạn thanh mai trúc mã thì vẫn có chút tiếc nuối.