Chương 12

Thế là, trong suốt chặng đường còn lại, hai chị em rất nhiệt tình kể cho cậu nghe về trường Efesus. Qua cuộc trò chuyện, Randall phát hiện cặp chị em sinh đôi này, người chị tính cách hướng ngoại, khá hoạt ngôn, còn người em thì hơi nội tâm, ít nói nhưng mỗi lần phát biểu đều rất đúng trọng tâm, tâm lý cũng khá tinh tế. Khi Posie giới thiệu trường bị thiếu sót chỗ nào, Allen có thể nhanh chóng bổ sung.

Trên đường đi, Randall chủ yếu lắng nghe, thỉnh thoảng mới nói vài câu. Phần lớn thời gian là Posie thao thao bất tuyệt nói chuyện.

Khi đến điểm dừng cuối cùng, ghế bên cạnh Randall mới có người ngồi. Thật trùng hợp, người lên cũng là một sinh viên, trông tuổi tác xấp xỉ Randall, tóc ngắn màu xám, trên mặt có vài nốt tàn nhang nhỏ.

Vừa ngồi xuống, người này đã không hề ngại ngùng, thoải mái tự giới thiệu: "Chào mọi người, hai anh chị đây là tiền bối của trường Efesus phải không? Em là Colin, Colin Albert, là tân sinh viên của Efesus."

Randall chớp mắt: "Cậu cũng là tân sinh viên Efesus à?"

Nghe cậu nói vậy, Colin vui vẻ quay đầu nhìn cậu: "Chẳng lẽ cậu cũng vậy sao? Tớ là Khoa Vũ đạo, còn cậu thì sao? Ờ, xin lỗi, cậu tên gì?"

Randall cười nói: "Randall Elvis, tôi là tân sinh viên Khoa Hội họa."

"A! Vậy không cùng khoa rồi, tiếc quá. Nhưng cậu trông thật đáng... đẹp trai!" Colin ban đầu định nói "đáng yêu" nhưng lại nghĩ con trai có lẽ không thích tính từ này nên nuốt lại giữa chừng, đổi thành "đẹp trai": "Học trưởng và học tỷ là khoa nào vậy ạ?"

Đối với người học đệ có gương mặt búng ra sữa và có vẻ mắc chứng "nói nhiều" này, Posie khá thích. Sau khi vui vẻ tự giới thiệu, cô nói: "Tôi là Khoa Hội họa, Allen là Khoa Thanh nhạc."

Sau khi biết mọi người đều học cùng trường, Colin cũng tham gia vào cuộc trò chuyện của họ. Vì là người lên phi thuyền ở trạm dừng cuối cùng, cộng thêm tính cách cũng khá vô tư nên Colin không có phản ứng kỳ lạ nào khi nghe đến họ của Randall.

Điều này cũng khiến Randall len lén thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cậu không quá bận tâm việc người khác biết cậu là con trai của Nguyên soái, nhưng nếu mỗi lần gặp một người lại phải chứng kiến họ ngạc nhiên thì cũng hơi mệt.

Vài giờ sau, phi thuyền đi vào cảng vũ trụ của sao Khải Hằng, họ có thể xuống phi thuyền. Bốn người lúc này mới nhận ra, họ đã trò chuyện suốt cả chặng đường, đặc biệt là Randall và cặp song sinh, vì nói chuyện quá hợp ý nên hầu như không hề nghỉ ngơi.

Trước khi xuống phi thuyền, Randall đã trao đổi số liên lạc với họ.