[333.]
Giọng Đoạn Vân Tinh chợt vang lên trong căn phòng yên tĩnh, 333 đang ở chế độ chờ liền lập tức tỉnh táo lại, đáp lời:
[Ký chủ, tôi đây. Có cần tôi giúp gì không?]
[Tại sao ở cuối cùng Tạ An Lam lại chủ động nhường vị trí tổng tài Tạ thị cho nhân vật chính công?] Đoạn Vân Tinh hỏi khi nhìn vào đoạn cuối của cốt truyện gốc.
333 lắc đầu: [Cái này tôi cũng không rõ lắm. Khi tiểu thế giới được tạo ra, nó sẽ tự động bổ sung tất cả thông tin mà cốt truyện chưa viết tới.]
Nhưng điều chắc chắn là kết cục cuối cùng của Tạ An Lam không hề tốt đẹp.
Bởi vì đó là ý định của Chủ Thần, và cũng là sự thật mà anh đã biết từ thế giới chủ.
Đoạn Vân Tinh nheo mắt suy tư, lật xem lại cốt truyện gốc của thế giới này: [Cậu nói xem, tại sao cậu ta lại bị Chủ Thần đưa đến tiểu thế giới để rèn luyện?]
333 hiểu rõ "cậu ta" là ai, nhưng nó cũng không thể nắm bắt được ý định của Chủ Thần: [Cảm thấy chưa đủ trưởng thành?]
[Vậy sao...] Giọng Đoạn Vân Tinh trở nên đầy ẩn ý.
Nếu thật sự cảm thấy người đó chưa đủ trưởng thành, thì chỉ cần tìm vài nhiệm vụ cho cậu rèn luyện là được, hoặc giống như anh, vào học tại Học viện đào tạo Quản lý.
Nhưng tại sao phải xóa ký ức của cậu, cố ý xuyên không vào những nhân vật có số phận bi thảm hơn?
Cứ như thể muốn cậu phải chịu đựng khổ đau.
Đột nhiên, bên ngoài cửa có tiếng động nhẹ, Đoạn Vân Tinh nhận thấy sự bất thường, dừng suy nghĩ lại, quay đầu nhìn về phía cửa.
Một lúc sau, tiếng động vẫn chưa hoàn toàn biến mất, vì vậy anh đứng dậy, bước đến cửa và mở ra...
Một bóng người giật mình, lập tức ngã ngồi xuống sàn.
Đoạn Vân Tinh khẽ nhướng mày, nhìn Diệp Tiêu đang ngồi trên đất với vẻ mặt hoảng hốt, mở lời: "Cậu định làm gì đấy?"
Diệp Tiêu không ngờ cánh cửa bên cạnh mình lại đột ngột mở ra, sau khi trấn tĩnh lại một chút, cậu ta ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt là ai.
Là chàng thanh niên cực kỳ đẹp trai đã gặp hôm nay, có vẻ như đã trở thành bác sĩ gia đình ở đây.
"Hửm? Sao không nói gì?"
Giọng Đoạn Vân Tinh kéo Diệp Tiêu đang mất hồn trở lại, cậu ta lập tức đứng dậy: "Không có gì, xin lỗi đã làm phiền ngài nghỉ ngơi."
Đoạn Vân Tinh nhìn Diệp Tiêu đang cúi đầu, rồi nhìn sang cánh cửa đóng kín bên cạnh, anh nhớ đến cốt truyện sắp tới và chợt hiểu ra: "Là tổng giám đốc Tạ tìm cậu à?"
Diệp Tiêu nghe vậy cẩn thận gật đầu: "... Vâng."
Đoạn Vân Tinh cười cười, vỗ nhẹ vào vai Diệp Tiêu: "Yên tâm đi, cậu ấy sẽ không ăn thịt cậu đâu, đừng sợ."
"Thật sao?" Diệp Tiêu nghe Đoạn Vân Tinh nói vậy thì mắt sáng lên: "Chẳng lẽ ngài biết vì sao đại thiếu gia tìm tôi à?"
Cậu ta đâu biết rằng, khi chú Lưu tìm thấy cậu ta và thông báo rằng đại thiếu gia muốn cậu ta đến phòng đại thiếu gia, tim cậu ta đã nhảy lên đến tận cổ họng.
Mặc dù hôm nay đã biết đại thiếu gia không đáng sợ như lời đồn, nhưng mà...
Cậu ta vẫn còn chút sợ hãi, đặc biệt là khi thấy các chị gái làm việc ở đây đều lộ vẻ lo lắng khi nghe tin cậu ta phải đến phòng đại thiếu gia, cậu ta lại càng hoảng sợ hơn!
Trong lúc đi lên đây, đã có đến tám trăm kịch bản phim truyền hình lướt qua đầu cậu ta.
Không có ngoại lệ, kết cục của việc chọc giận đều rất thảm khốc, đó là lý do tại sao vừa nãy cậu ta cứ quanh quẩn bên ngoài cửa, do dự không quyết đoán, nhưng không ngờ lại tình cờ gặp Đoạn Vân Tinh, người đã nghe thấy tiếng động và mở cửa.
Đoạn Vân Tinh nhìn chàng thanh niên thanh tú trước mặt đang nhìn mình với đôi mắt lấp lánh, biết ngay tại sao cậu ta lại được em trai Tạ An Lam là Tạ Văn Cảnh để mắt đến.
Giống như một chú thỏ trắng đơn thuần?
Nhưng đó không phải là gu của anh.
Suy nghĩ của Đoạn Vân Tinh chợt lóe lên, vẻ mặt không đổi mà nói: "Cái này à, cậu vào thì biết thôi..."
Lời anh còn chưa dứt, cánh cửa bên cạnh truyền đến tiếng "cạch", cả hai đồng thời quay đầu nhìn lại.
Tạ An Lam chỉ cảm thấy Diệp Tiêu lên quá lâu, nên cậu sốt ruột định đi tìm thì mở cửa ra lại bất ngờ chạm phải đôi mắt màu nhạt mang ý cười kia.
Đoạn Vân Tinh nhìn Tạ An Lam đang đứng lạnh lùng ở cửa, lúc này, Tạ An Lam đã thay bộ đồ ngủ lụa đã thấy vào buổi sáng, cổ áo trễ xuống để lộ xương quai xanh trắng ngần.
Bản thân cậu thì cau mày nhìn anh, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
Người này mới đúng.
Đoạn Vân Tinh cong khóe môi, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đột ngột: "Chào tổng giám đốc Tạ."
Diệp Tiêu cũng hoàn hồn, vội vàng phụ họa: "Chào đại thiếu gia."
Ánh mắt Tạ An Lam quét qua Đoạn Vân Tinh và Diệp Tiêu, nheo mắt lại: "Hai người..."
Nhớ đến việc Tạ An Lam đã từng hỏi mình và Đoạn Vân Tinh có quen nhau không, và lúc đó cậu ta đã trả lời là không, nhưng tình huống hiện tại rất dễ khiến đại thiếu gia nghĩ rằng cậu ta đang nói dối, vì vậy Diệp Tiêu vội vàng lắc đầu: "Là lúc chú Lưu gọi tôi lên, tôi vô tình gặp thôi ạ."
"Chúng tôi thực sự không quen nhau!"
Đoạn Vân Tinh khoanh tay, cười gật đầu: "Ừm, tôi ra ngoài uống nước."
Diệp Tiêu mím môi, lo lắng quan sát sắc mặt Tạ An Lam, nhưng đối phương không hề để lộ chút cảm xúc nào để cậu ta đoán được.