"Anh đã làm?"
"Hả?" Đoạn Vân Tinh chợt hoàn hồn, ngước mắt lên, vô tội đáp lại ánh mắt lạnh lùng đó: "Cái gì tôi làm?"
Nói xong, anh nghiêng đầu, như thể đang suy nghĩ về điều Tạ An Lam nói là "anh làm" là gì, rồi chợt vỗ tay ra vẻ bừng tỉnh: "À! Ý cậu là tôi nói cậu ngủ ngon tối qua?"
"Ôi chà, lúc đó chẳng phải tôi đã nắm cổ tay cậu sao, tiện thể bắt mạch một chút..."
Anh đối diện với ánh mắt của Tạ An Lam và khóe môi nhếch lên: "Mất ngủ lâu ngày kèm theo chứng lo âu, lạm dụng thuốc quá liều, gần đây có phải ngay cả thuốc cũng hết tác dụng rồi không?"
Tạ An Lam nghe xong, sắc mặt không đổi, đầu ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, trầm giọng nói: "Tôi nhớ anh không phải là học Đông y đúng không?"
"Có lẽ Tổng giám đốc Tạ chưa từng nghe qua một câu này: “Học Y cả nhà đều thân thiết”. Đôi mắt cáo xếch lên của Đoạn Vân Tinh cong cong: "Cứ để tôi làm bác sĩ gia đình, cậu sẽ thấy tôi thượng có thể chiến đấu, hạ có thể trị thương cứu bệnh, không hề lỗ đâu."
Tạ An Lam không hề lay động, vẫn lạnh lùng hỏi: "Tại sao?"
Cậu muốn hỏi tại sao nhất định phải làm bác sĩ gia đình cho mình, phải không?
Đoạn Vân Tinh chớp chớp mắt, mặt không đỏ tim không đập nhanh mà đáp: "Chủ tịch Tạ trả khá nhiều tiền?"
Đương nhiên còn có một vài lý do khác, nhưng không tiện nói thẳng ra.
Lời Đoạn Vân Tinh vừa dứt, không khí xung quanh đột nhiên ngưng trệ, Tạ An Lam nhìn thẳng vào Đoạn Vân Tinh, người đang thản nhiên bịa chuyện, ánh mắt cậu tối sầm lại, cậu còn nhớ tài liệu thư ký gửi cho cậu cách đây không lâu.
Tốt nghiệp trường danh tiếng, từng là bác sĩ trưởng khoa tâm thần tại bệnh viện top 3 hàng đầu, có vẻ như Tạ Trọng Hải đã phải tốn không ít tiền để đạt được mục đích của mình.
Tạ An Lam cười lạnh một tiếng: "Bác sĩ Đoạn, anh có muốn làm một giao dịch với tôi không?"
Đoạn Vân Tinh nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú: "Nói xem."
"Ngoài khoản tiền đã thỏa thuận trong hợp đồng với Tạ Trọng Hải, tôi sẽ trả thêm cho anh số tiền này." Tạ An Lam đưa một tấm séc qua, với sự hiểu biết của cậu về Tạ Trọng Hải, dù có đuổi đi người này thì sẽ có người khác đến, đã vậy thì...
"Rất đơn giản, chỉ cần mỗi tối khi anh báo cáo cho Tạ Trọng Hải, nội dung báo cáo thỏa thuận trước với tôi là được."
Đoạn Vân Tinh nghe vậy khóe miệng cong lên, liếc nhìn tấm séc trước mặt, giọng điệu khó dò: "Ý cậu là muốn tôi báo cáo sai tình trạng bệnh?"
Tạ An Lam: "Vậy thì sao, anh đồng ý không?"
Đoạn Vân Tinh đưa tay ra, nhấc tấm séc lên, sau đó vừa nghịch nó vừa nhìn Tạ An Lam: "Nếu tôi từ chối thì sao?"
Đoạn Vân Tinh cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, anh ngước lên nhìn Tạ An Lam đang lạnh lùng, đôi mắt vô thức cong lên: "Đừng có vẻ mặt như thể tôi từ chối là sẽ gϊếŧ tôi ngay chứ, tôi chỉ giả định thôi, chưa nói là từ chối."
"Vậy thì?"
"Tôi nói là tôi đồng ý." Đoạn Vân Tinh đứng dậy khỏi ghế, cười híp mắt tiến lại gần Tạ An Lam: "Nhưng không phải vì cái này."
Anh cầm tấm séc, lắc lư trước mặt chàng thanh niên lạnh lùng: "Là vì tôi thấy cậu rất thú vị."
Tạ An Lam hơi sững sờ, có hứng thú với cậu?
Cậu ngước mắt lên, chàng thanh niên trước mặt dường như chỉ buột miệng nói ra câu nói đó một cách lơ đãng, còn mỉm cười khi nhận thấy ánh mắt của cậu, Tạ An Lam bỏ qua cảm giác kỳ lạ trong lòng.
Chắc là nói đùa thôi, nhưng dù sao mục đích của cậu cũng đã đạt được.
"Vậy cứ quyết định như vậy đi." Tạ An Lam nói với vẻ mặt không đổi, rồi đột nhiên giọng điệu trở nên lạnh lẽo: "Nếu anh dám đổi ý..."
"Tôi biết rồi, tôi biết rồi." Đoạn Vân Tinh nhún vai, không cần đoán cũng biết Tạ An Lam sắp nói gì tiếp theo, chẳng qua là muốn cho anh biết tay, nghiêm trọng hơn thì là bay đầu, điều này có thể có sức răn đe đối với người khác, nhưng thật đáng tiếc.
Đối tượng là anh.
Không phải anh không sợ chết, mà là với tư cách quản lý tiểu thế giới, anh có cơ chế bảo vệ đặc biệt, chỉ cần gặp nguy hiểm đe dọa tính mạng, cơ chế bảo vệ sẽ tự động kích hoạt, buộc anh thoát khỏi tiểu thế giới.
Hơn nữa...
Đoạn Vân Tinh cười tủm tỉm chuyển ánh mắt sang khuôn mặt của người thanh niên trước mặt, trực giác mách bảo anh rằng, họ sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau.
...
Cửa thư phòng bị gõ.
"Ai?" Tạ An Lam nghe tiếng động liền quay đầu lại.
Một giọng nói yếu ớt vang lên ngoài cửa: "Đại thiếu gia, tôi đến để xin lỗi."
Tạ An Lam lập tức nhớ đến chàng thanh niên say rượu ngã lăn ra giường cậu vào sáng sớm, cậu kín đáo liếc nhìn Đoạn Vân Tinh, người đột nhiên lại ngồi xuống, rồi mở lời: "Vào đi."
Lời vừa dứt, cửa phòng "cạch" một tiếng mở ra, Diệp Tiêu mặt mày tái nhợt bước vào.
Diệp Tiêu định ngẩng đầu mở lời thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt dò xét của Đoạn Vân Tinh, lời nói đột nhiên mắc kẹt trong cổ họng.
333 lặng lẽ nhìn Diệp Tiêu mặt mày tái nhợt, Đoạn Vân Tinh ngồi trên ghế đầy hứng thú, và Tạ An Lam vẫn đang nhìn Đoạn Vân Tinh đầy suy tư.
Nó cứ không biết nên mở lời như thế nào: [Ký chủ ơi...]
[Anh không thấy không khí này quái lạ lắm sao?]
[Vậy ư?] Đoạn Vân Tinh thờ ơ trả lời: [Quái lạ thì tốt chứ sao, tôi thích.]
[...]
[Hơn nữa, tôi làm vậy chẳng phải cũng là một cách quan sát sao?]
333 nghẹn lời, lén lút liếc nhìn Đoạn Vân Tinh, rồi rụt lại, hình như cũng đúng.
Trong khi đó, Đoạn Vân Tinh, người tự xưng là đang tiến hành công việc quan sát, thấy Diệp Tiêu mãi không lên tiếng, liền nghi ngờ nhìn cậu ta: "Là tôi ở đây quá vướng chân, có cần tôi tránh đi không?"
Diệp Tiêu lập tức lắc đầu như cái trống bỏi: "Không, không, không! Ngài ở đây là tốt rồi."
Cậu ta có mắt nhìn người rất tốt, chàng thanh niên trước mặt này nhất định thân phận không tầm thường, nếu không tại sao Tạ An Lam, người trong truyền thuyết lạnh lùng đến mức có thể gϊếŧ người bằng ánh mắt, nhìn chằm chằm mà anh vẫn không hề nao núng.
Trời ơi, sáng nay tỉnh dậy phát hiện mình đang ở trong phòng Tạ An Lam, cậu ta đã hoảng sợ đến mức nào cơ chứ!
Diệp Tiêu không kìm được run lên, cậu ta ngước mắt nhìn Đoạn Vân Tinh vẫn đang bình thản, rồi định quay sang Tạ An Lam thì vừa hay đối diện với đôi mắt đen kịt không rõ cảm xúc kia.
"Xin lỗi đại thiếu gia, hôm qua tôi uống quá chén nên đi nhầm tầng, tôi không cố ý xông vào phòng ngài!"
Diệp Tiêu vô thức cúi gập người, tuôn ra một tràng lời đã quay cuồng trong đầu, tục ngữ có câu "biết sai sửa sai, không còn gì tốt hơn", mặc dù nghe đồn đại thiếu gia nhà họ Tạ tính tình thất thường, nhưng vừa nãy chú Lưu đã nói với cậu ta...
Tạ An Lam là người rất tốt.
Vì vậy, ôm một chút hy vọng mong manh này, Diệp Tiêu đã nghe theo lời khuyên của chú Lưu, lên tự thú, à không, lên xin lỗi.
Cậu ta lấy ra một trăm phần trăm thái độ chân thành của mình!
Ánh mắt cậu ta luôn dán vào sàn nhà, thời gian im lặng càng kéo dài, trong lòng cậu ta càng thêm bồn chồn.
Cho đến khi...
"Cậu không nhận ra anh ta sao?"
"Hả?" Diệp Tiêu ngẩng đầu, chớp mắt khó hiểu: "Cái gì ạ?"
Tạ An Lam ra hiệu về phía Đoạn Vân Tinh đang ngồi bên cạnh: "Người này."
Diệp Tiêu ngơ ngác lắc đầu: "Không quen."
Đoạn Vân Tinh nhún vai nhìn Tạ An Lam, vẻ mặt "cậu thấy chưa, tôi đâu có nói dối", đương nhiên, anh nhận lại được ánh nhìn lạnh lùng của Tạ An Lam.
"Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi..." Tạ An Lam dừng lại vài giây: "Cậu tên gì?"
"Diệp Tiêu."
Tạ An Lam gật đầu: "Ừm."
"Vậy tôi đi nhé?" Diệp Tiêu dò hỏi.
"Ừm."
Diệp Tiêu thở phào nhẹ nhõm, đang định quay người rời đi thì nghe thấy giọng nói vẫn thản nhiên từ phía sau: "Xin lỗi chuyện sáng nay."
Bước chân Diệp Tiêu khựng lại, cánh cửa đã đóng lại, quản gia đứng bên ngoài với vẻ mặt lo lắng: "Sao rồi?"
Thật lòng mà nói, ông khá thích Diệp Tiêu, cậu ta tháo vát, biết ý tứ, sau mấy ngày chung sống, chú Lưu càng thêm hài lòng, đặc biệt là tài nấu nướng của Diệp Tiêu.
Đối diện với ánh mắt quan tâm của chú Lưu, Diệp Tiêu mơ hồ lắc đầu: "Hình như không sao rồi, nhưng mà..."
Chú Lưu: "Nhưng mà sao?"
Diệp Tiêu: "Anh ấy thật sự là một người tốt."
...
"Còn tôi thì sao?"
Đoạn Vân Tinh vẫn còn ở trong thư phòng, nghe thấy câu nói cuối cùng của Tạ An Lam, mắt anh lóe lên, anh chống cằm, ánh mắt đầy mong đợi.
Tạ An Lam khẽ cau mày: "Anh cái gì?"
"Lời xin lỗi của tôi đâu?" Đoạn Vân Tinh chớp mắt: "Cậu không phải cũng mắng tôi, còn đè tôi xuống giường sao?"
Khuôn mặt lạnh lùng của Tạ An Lam thoáng chốc mất đi vẻ băng giá: "... Anh có thể đặt tay lên lương tâm mình rồi hãy nói những lời này được không?"
Lương tâm ở đâu?
Chắc là ở gần tim?
Thế là Đoạn Vân Tinh mỉm cười đưa tay đặt lên ngực trái của mình, lặp lại từng chữ một: "Cậu không phải cũng mắng tôi, còn đè tôi xuống giường sao?"
Tạ An Lam: "..."
Ngứa tay, muốn đánh người rồi.