Thế giới 1: Bác sĩ gia đình x Tổng tài - Chương 33: Anh đừng tránh mặt tôi

"Bác sĩ Đoạn, bác sĩ Đoạn?"

Đoạn Vân Tinh hoàn hồn, nhìn Thẩm Thụ: "Sao thế?"

Thẩm Thụ nghi hoặc: "Hôm nay cậu làm sao vậy, cứ ngẩn người mãi thôi."

"Không có gì." Đoạn Vân Tinh cười: "Cậu không nói là sẽ đi bệnh viện tìm Thẩm tiểu thư sao?"

"Đúng vậy." Thẩm Thụ vẫn thấy kỳ lạ, chống cằm nhìn Đoạn Vân Tinh từ trên xuống dưới: "Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị, gần đây có chuyện gì xảy ra sao?"

Vừa nói cậu ta vừa nhớ lại, đột nhiên mắt sáng lên: "Có phải chuyện của cậu và Tạ An Lam không?"

"Tuyệt vời, lúc đó cậu cũng không nói cho tôi biết hai người có quan hệ như thế này." Thẩm Thụ dùng khuỷu tay thúc vào Đoạn Vân Tinh nói.

Đoạn Vân Tinh: "... Lúc đó cậu ấy không cho phép."

Anh nói cũng không sai, lúc đó Tạ An Lam quả thực không cho phép anh nói ra, nhưng không phải thân phận bạn trai mà là thân phận bác sĩ gia đình.

Bây giờ nghĩ lại, thái độ của Tạ An Lam đối với anh thực sự đã thay đổi rất nhiều, đặc biệt là vài câu cuối cùng nói ở bệnh viện mấy ngày trước.

Nếu anh không nghĩ sai...

Đột nhiên, tiếng còi xe cắt ngang suy nghĩ của anh.

Chỉ thấy một chiếc sedan màu đen dừng trước mặt anh, cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của Tạ An Lam.

"Các anh định đi đâu?"

Đoạn Vân Tinh mím môi, không hiểu sao lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen kia.

"Chúng tôi định đi bệnh viện."

Thẩm Thụ trả lời.

Cậu ta liếc nhìn Đoạn Vân Tinh rõ ràng đang né tránh ánh mắt, rồi nhìn Tạ An Lam đang nhìn chằm chằm Đoạn Vân Tinh không rời, ánh mắt lóe lên tinh quang.

"Tổng giám đốc Tạ muốn đưa chúng tôi đi sao?"

Đoạn Vân Tinh nghe vậy thân hình cứng lại, cau mày nhìn Thẩm Thụ: "Không phải cậu nói tài xế nhà cậu đang trên đường đến sao?"

"Không sao đâu." Thẩm Thụ che tay lên miệng, nghiêng đầu nói nhỏ: "Tôi cảm thấy Tạ An Lam rất muốn đưa cậu đi."

Thật sao?

Đoạn Vân Tinh chớp mắt, nén lại sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng, nhìn về phía Tạ An Lam, anh tưởng hành động của mình đã giấu rất kỹ, nhưng vẫn chạm phải đôi mắt đen kịt như mực kia.

Anh hơi sững sờ, chỉ nghe chủ nhân đôi mắt đó lạnh giọng nói: "Lên xe."

"Được rồi!" Thẩm Thụ liếc mắt ra hiệu với Đoạn Vân Tinh, rồi kéo cửa sau xe đóng lại: "Cậu ngồi ghế phụ đi."

Đoạn Vân Tinh đang định đi về phía ghế sau thì khựng lại, buộc phải chuyển hướng, cười nhìn Tạ An Lam: "Tổng giám đốc Tạ."

"Tôi ngồi phía sau nhé?"

"Anh ngồi phía trước." Tạ An Lam nhìn nụ cười xa cách của đối phương, vẻ u ám trong mắt không ngừng tăng lên.

Bàn tay cậu nắm chặt vô lăng, giọng khàn khàn với vẻ cố chấp: "Anh ngồi phía trước."

Có lẽ vì ở bên nhau quá lâu, Đoạn Vân Tinh lập tức nhận ra cảm xúc bất thường của Tạ An Lam, hiếm khi im lặng.

"Được."

Anh vẫn bước lên ghế phụ.

Suốt quãng đường rất yên tĩnh, khung cảnh ngoài cửa sổ lướt nhanh qua trước mắt Đoạn Vân Tinh, anh bắt đầu suy nghĩ không biết mọi chuyện đã trở nên như thế này từ lúc nào.

Là từ công viên giải trí bắt đầu? Hay là từ lúc đưa chìa khóa?

Không, không, suy cho cùng, có lẽ là từ lúc anh lừa gạt Tạ An Lam say rượu lên giường.

Anh đáng lẽ phải làm xong rồi phủi mông đi, tiện thể để 333 giúp anh che giấu dấu vết, sau đó đi chơi khắp thế giới này, đợi cốt truyện kết thúc là hoàn thành nhiệm vụ và đưa Tạ An Lam đi.

Nhưng anh đã không làm thế.

Anh giữ tâm lý vui đùa để tiếp tục, nhưng sau khi tiếp xúc dần dần lại nảy sinh sự đồng cảm.

Trong mắt Đoạn Vân Tinh hiện lên một vẻ u ám, anh vẫn đánh giá quá cao sự lạnh lùng của bản than, anh nghĩ rằng sau chuyện đó, anh sẽ không nảy sinh bất kỳ cảm xúc nào khác đối với bất kỳ ai.

Nhưng trớ trêu thay...

Mọi chuyện trên đời đều khó lường.

Thời gian trôi qua chớp nhoáng, rất nhanh, bệnh viện đã đến.

Đoạn Vân Tinh thu lại ánh mắt: "Vậy chúng tôi đi trước đây."

"Khoan đã." Tạ An Lam tháo dây an toàn: "Tôi đi cùng các anh lên."

Có lẽ thấy sự ngạc nhiên trong mắt Đoạn Vân Tinh, cậu khẽ cau mày: "Tôi lên thương lượng chuyện tiệc đính hôn với Tạ Văn Cảnh."

Cũng đúng, Đoạn Vân Tinh thu lại cảm xúc trong mắt nghĩ.

Có lẽ những lời anh nói lần trước đã phát huy tác dụng, tình cảm của cặp đôi công - thụ chính đã có bước tiến mới, hay nói đúng hơn là một bước tiến vượt bậc.

Ví dụ như hai người đã làm hòa, hoặc sau khi trao đổi với Thẩm Hân, Tạ Văn Cảnh quyết định bỏ trốn trong tiệc đính hôn, như vậy mọi lời chỉ trích sẽ đổ lên đầu cậu ta.

Tuy nhiên, những chuyện này đều là do 333 kể cho anh, Tạ An Lam không hề biết, có lẽ lần này Tạ Văn Cảnh gọi cậu đến cũng có ý định thương lượng trước.

Đoạn Vân Tinh đứng tại chỗ trầm tư, lại lọt vào mắt Tạ An Lam vừa bước xuống xe bên cạnh.

Tạ An Lam nhìn Đoạn Vân Tinh im lặng cúi đầu, đầu ngón tay buông thõng bên hông trắng bệch, ngực khó chịu.

Lại như vậy...

Cậu không thích cảm giác xa cách mơ hồ này, nhưng đối phương là Đoạn Vân Tinh, cậu không biết phải dùng cách nào để phá vỡ.

Giờ đây cậu nhận ra, cậu vừa rất quen thuộc, lại vừa rất xa lạ với tất cả mọi thứ thuộc về Đoạn Vân Tinh.

"Tổng giám đốc Tạ?"

Đoạn Vân Tinh hoàn hồn, thấy thanh niên trước mặt sắc mặt âm trầm, yếu ớt, tim đập mạnh, theo bản năng nắm lấy cổ tay đối phương.

"Tổng giám đốc Tạ?"

Anh lại gọi một lần nữa người dường như đang chìm vào cơn ác mộng.

Hơi ấm và lực đạo quen thuộc trên cổ tay khiến Tạ An Lam bàng hoàng, cậu ngước mắt lên, cổ họng như bị đốt cháy, đau rát khó chịu.

"Đoạn Vân Tinh..." Cậu nói: "Anh đừng tránh mặt tôi."

"Tôi..."

Đoạn Vân Tinh mở miệng, khẽ thở dài: "Tôi không tránh cậu."

Anh nhìn Tạ An Lam đang cắn chặt môi, khóe mắt ửng đỏ, trong lòng xẹt qua một cảm giác khác lạ.

Mọi thứ bây giờ chỉ là suy đoán của anh mà thôi, nhỡ đâu chỉ là anh tự mình đa tình thì sao? Nhỡ đâu chỉ là sự dựa dẫm vào một người bạn thì sao? Nếu là như vậy, việc anh né tránh chắc chắn sẽ làm tổn thương đối phương.

Nghĩ đến đây, Đoạn Vân Tinh mím môi, nắm lấy tay Tạ An Lam như thường lệ, nhẹ giọng nói: "Chúng ta lên lầu trước nhé?"

Trong phòng bệnh.

Tạ Văn Cảnh ngồi trên giường bệnh, nhìn Diệp Tiêu và Thẩm Hân đang ôm điện thoại thảo luận sôi nổi, nhăn nhó mặt mày: "Hai người đang nói chuyện gì vậy?"

Cậu ta cũng muốn tham gia.

Nghe vậy, Thẩm Hân liếc xéo Tạ Văn Cảnh: "Anh là bệnh nhân thì nằm yên trên giường đi, anh khỏe sớm thì chúng tôi sớm được giải thoát."

Tạ Văn Cảnh không dám giận mà chỉ biết trừng mắt, quay sang Diệp Tiêu đang cười nhìn họ: "Em xem cô ấy kìa!"

"Thẩm tiểu thư nói đâu có sai."

Diệp Tiêu bày tỏ rằng cậu ta đứng về phía Thẩm Hân, khiến Thẩm Hân vui mừng khôn xiết, khoác tay lên vai cậu ta, làm mặt xấu với Tạ Văn Cảnh: "Bảo bối lớn Diệp Tiêu, cậu tốt quá đi mất, sao lại đi thích Tạ Văn Cảnh chứ, có muốn giống tôi rửa mắt một chút không."

Tạ Văn Cảnh trừng mắt: "Cô đừng nói những lời đó với em ấy!"

Lời vừa dứt, cửa phòng bệnh bị mở ra.

Căn phòng lập tức im lặng như tờ, vẫn là Tạ Văn Cảnh mở lời trước: "Anh."

Nói xong, cậu ta nhìn những người còn lại: "Hai người ra ngoài một lát đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với anh trai."

Không lâu sau, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ.

Tạ An Lam nhìn tay mình, trên đó vẫn còn hơi ấm từ cái nắm tay của Đoạn Vân Tinh, cậu khẽ siết tay rồi nhìn về phía Tạ Văn Cảnh: "Gọi tôi có việc gì?"

"Chuyện là thế này..." Tạ Văn Cảnh ho nhẹ một tiếng, kể hết mọi chuyện cho Tạ An Lam nghe.

"..."

Tạ An Lam im lặng nghe xong, gật đầu nói: "Tôi biết rồi."

Tạ Văn Cảnh kinh ngạc há hốc mồm: "Chỉ vậy thôi sao?"

"Vậy cậu còn muốn thế nào?" Tạ An Lam cau mày nhìn Tạ Văn Cảnh.

Tạ Văn Cảnh vội vàng lắc đầu: "Không có gì, không có gì."

Cậu ta còn tưởng phải giao tiếp rất lâu, hoặc phải trả một cái giá nào đó, nên mới kinh ngạc trước phản ứng bình thản của Tạ An Lam.

Tạ An Lam thực ra đã có linh cảm về việc này, điều bất ngờ là Tạ Văn Cảnh lại chọn nói thẳng với cậu.

Nhưng dù có nói trước hay không cũng không quan trọng, bởi vì cậu đã chuẩn bị sẵn các phương án dự phòng cho mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra.

"Còn chuyện gì khác không?"

"Không còn nữa." Tạ Văn Cảnh chớp mắt, nhìn Tạ An Lam đi đến cửa, nhưng thấy cậu đột nhiên dừng lại.

Cậu quay lại: "À, đúng rồi..."

...

Đoạn Vân Tinh đứng ngoài phòng bệnh, ngước mắt quan sát Thẩm Hân và Diệp Tiêu, đây là thụ chính và nữ phụ ác độc trong cốt truyện gốc, trong cốt truyện gốc, mối quan hệ của họ căng thẳng hơn nhiều so với cảnh hòa thuận vui vẻ hiện tại.

Đồng thời, Diệp Tiêu chú ý đến ánh mắt Đoạn Vân Tinh, gật đầu với anh: "Cảm ơn."

Cậu ta đang cảm ơn Đoạn Vân Tinh vì lời khuyên mà anh đã đưa ra mấy ngày trước.

Không hiểu sao, sau khi nghe câu nói đó, cậu ta như chợt tỉnh ngộ, sau khi nói ra tất cả, mọi chuyện lại bất ngờ phát triển theo chiều hướng tốt.

[Ký chủ, anh đã biến câu chuyện ngược luyến này thành một truyện ngọt ngào hài hước rồi.]

[Như vậy không tốt sao?] Đoạn Vân Tinh đáp lại: [Không ai bị tổn thương cả.]

Đúng lúc 333 còn muốn phản bác, cửa phòng phía sau anh mở ra, Tạ An Lam mặt vô cảm bước ra khỏi phòng bệnh.

Đoạn Vân Tinh nhìn chằm chằm vào đôi tai đỏ bừng của đối phương, trầm ngâm: "Tai cậu bị sao vậy?"

Tạ An Lam cứng người: "Không có gì."

Nhìn bóng dáng đối phương như đang chạy trốn, sự nghi ngờ trong lòng Đoạn Vân Tinh càng tăng thêm, anh thò đầu vào nhìn Tạ Văn Cảnh đang ngồi trên giường bệnh.

Chỉ thấy Tạ Văn Cảnh cười một cách kỳ lạ.

"Bác sĩ Đoạn, tôi tin anh có thể làm được."

Cái gì cơ?

Đoạn Vân Tinh nhíu chặt mày, nhưng rất nhanh, anh đã hiểu ý nghĩa nụ cười của Tạ Văn Cảnh.

Nhìn Tạ An Lam đang nằm trên giường mình, giả vờ bình tĩnh, Đoạn Vân Tinh đứng sững tại chỗ.