Theo lời Chủ Thần, "đồ đệ" của anh bị ném vào tiểu thế giới để rèn luyện đã gặp chuyện ngoài ý muốn, khiến hệ thống trên người cậu biến mất.
Vì vậy, việc Đoạn Vân Tinh cần làm là thay thế hệ thống, đưa đồ đệ của mình đến thế giới tiếp theo để tiếp tục rèn luyện khi tuyến cốt truyện kết thúc.
Chỉ là Chủ Thần dường như lại mắc lỗi, đã truyền tống anh đến thời điểm tuyến cốt truyện của thế giới này vừa mới bắt đầu.
333 nhìn chàng thanh niên đang ngồi trên ghế sofa, mặt không cảm xúc nghịch thẻ phòng, do dự hỏi: [Có cần tôi báo cáo lên cấp trên để đổi lại thời gian không ạ?]
Ngay khi 333 nghĩ rằng Đoạn Vân Tinh sẽ đồng ý, người trên ghế sofa chợt cười khẽ.
[Không, không cần đổi thời gian.]
Một tia hứng thú lóe lên trong đôi mắt nhạt màu đẹp đẽ bất thường của Đoạn Vân Tinh: [Cậu giúp tôi lấy tuyến cốt truyện gốc của thế giới này đi.]
333 hơi ngây người: [Hả?]
Đoạn Vân Tinh: [Ngây ra đó làm gì, mau đi đi.]
[Ồ ồ ồ được ạ.] Mặc dù 333 không hiểu lắm, nhưng nó đã theo bản năng mở hộp thư điện tử ra để soạn tin nhắn.
Giây tiếp theo, tuyến cốt truyện gốc đột ngột tràn vào đầu Đoạn Vân Tinh.
Đây là một thế giới được chuyển thể từ một cuốn sách đam mỹ, kể về câu chuyện tình yêu đầy máu chó, truy đuổi lẫn nhau giữa nhân vật chính thụ đến nhà giàu làm bảo mẫu và nhân vật chính công người từng có tình một đêm với nhân vật chính thụ.
Đoạn Vân Tinh nhanh chóng đọc xong cốt truyện gốc và mở mắt ra lần nữa, nhân vật mà anh đang nhập vào thực chất không phải là một vai trò quan trọng trong cuốn sách, thậm chí còn không được coi là nhân vật làm nền, bởi vì đoạn văn nhắc đến anh chỉ có một câu.
[Tạ Trọng Hải đã mời vị bác sĩ tâm thần nổi tiếng nhất đến để chữa bệnh cho Tạ An Lam, nhưng người đó đã bất ngờ gặp tai nạn xe hơi qua đời...]
Đúng vậy, Đoạn Vân Tinh hiện tại chính là "vị bác sĩ gặp tai nạn xe hơi" trong nguyên tác, may mắn thay, việc anh đến sớm vài giây đã giúp anh tránh được vụ tai nạn đó.
[Vậy ký chủ làm sao biết Tạ An Lam ngủ rất ngon vào tối qua ạ?] Câu hỏi của 333 cắt ngang dòng hồi tưởng của Đoạn Vân Tinh.
[Đoán thôi.] Đoạn Vân Tinh trả lời không chút do dự.
Lúc đó, anh đã biết về bệnh tình của tổng tài đương nhiệm tập đoàn Tạ thị qua ký ức của nguyên chủ, vị tổng tài Tạ thị mà anh vừa gặp lại bình tình không nghiêm trọng như anh tưởng, vì vậy anh đã mạnh dạn đưa ra phỏng đoán.
Quả nhiên anh đã đoán đúng.
Tạ An Lam, người "đồ đệ" được Chủ Thần gửi đến các thế giới khác nhau để rèn luyện, có thân phận là tổng tài tập đoàn Tạ thị trong thế giới này, cũng là con trai cả của nhà họ Tạ, tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì, cậu mắc chứng mất ngủ và lo âu nghiêm trọng, mỗi ngày chỉ có thể ngủ được nhờ thuốc.
Thời gian trôi qua, tác dụng của thuốc ngày càng yếu đi, ngay khi cậu tưởng chừng không còn hy vọng cứu chữa, sự xuất hiện của một thanh niên đã kéo Tạ An Lam ra khỏi cuộc sống tuyệt vọng đó.
Nghĩ đến đây, một tia sáng đầy ẩn ý lướt qua mắt Đoạn Vân Tinh, và người thanh niên đó chính là Diệp Tiêu... người vừa gặp mặt, bị Tạ An Lam đuổi ra khỏi phòng, đồng thời cũng là nhân vật chính thụ của thế giới này.
Nếu theo suy nghĩ thông thường, Tạ An Lam chắc chắn là nhân vật chính công, nhưng nhân vật chính công của thế giới này lại không phải cậu mà là em trai cậu, Tạ Văn Cảnh... con trai út của nhà họ Tạ.
Lúc này, cốt truyện vừa mới bắt đầu, nhân vật chính thụ Diệp Tiêu vừa mất việc, đối mặt với khó khăn sắp hết hạn thuê nhà và có nguy cơ phải lang thang, cậu ta được bà cụ hàng xóm giới thiệu đến nhà họ Tạ ứng tuyển làm bảo mẫu, nhưng không ngờ lại gặp phải Tạ Văn Cảnh... cậu út nhà họ Tạ, người từng có tình một đêm với cậu ta.
Nhà họ Tạ có hai người con trai, con trai cả Tạ An Lam được nuôi dưỡng như người thừa kế từ nhỏ, mưu mô thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn, tính tình cổ quái thất thường, con trai út Tạ Văn Cảnh thì chơi bời lêu lổng, là một công tử bột điển hình.
Đây là một cốt truyện rất cũ, không ngoài việc tra công gặp chân ái, hoàn lương làm lại cuộc đời.
Trên thực tế, những điều này lẽ ra không hề liên quan gì đến Tạ An Lam.
Nhưng khi Diệp Tiêu đến làm việc tại biệt thự nhà họ Tạ, cậu út Tạ Văn Cảnh lại bị cha Tạ điều đi làm việc, vì vậy, trước khi gặp Tạ Văn Cảnh, Diệp Tiêu đã vô tình đi nhầm vào phòng của Tạ An Lam.
Quỹ đạo vốn không liên quan của họ đã giao nhau tại khoảnh khắc đó, trở thành nút thắt quan trọng ảnh hưởng đến số phận nhân vật Tạ An Lam, đồng thời cũng là điểm mấu chốt ảnh hưởng đến sự phát triển của thế giới này.
...
Cách một bức tường, Tạ An Lam đang nhìn chằm chằm vào cổ tay mình với vẻ mặt âm trầm, nhiệt độ còn sót lại khiến cậu cau chặt mày, cậu nhớ lại nụ cười nhẹ của chàng thanh niên, đôi đồng tử đen kịt càng thêm tối sầm.
"Xem ra tối qua ngủ rất ngon nhỉ..."
Tạ An Lam lẩm bẩm lặp lại câu nói mà Đoạn Vân Tinh đã thì thầm bên tai cậu.
Lúc đó, cậu đã uống thuốc và nằm trên giường, đúng lúc sắp tỉnh dậy vì gặp ác mộng, một mùi hương thoang thoảng chợt bay đến mũi, khiến cậu cảm thấy an tâm một cách khó hiểu.
Cứ như vậy, cậu đã trải qua đêm đầu tiên không gặp ác mộng và không bị giật mình tỉnh giấc sau hai mươi năm.
...
"Cốc cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên từ căn phòng không xa.
Nghe thấy tiếng động, Đoạn Vân Tinh thu lại những suy nghĩ vừa rồi, ngước mắt đi đến cánh cửa đóng kín, mỉm cười mở cửa.
Quả nhiên là Tạ An Lam đã chỉnh trang xong xuôi, mái tóc rủ xuống lúc nãy đã được chải gọn gàng lên, càng làm cậu trông lạnh lùng và u ám hơn: "Ra đây, chúng ta nói chuyện."
Nói xong, cậu quay lưng đi thẳng, như thể đinh ninh rằng Đoạn Vân Tinh chắc chắn sẽ đi theo, Đoạn Vân Tinh thì...
Quả thật đã đi theo.
Bước vào thư phòng, mùi hương trầm từ lò xông trên bàn sách khiến cả căn phòng nhuốm một vẻ lạnh lùng, thanh sạch.
Đoạn Vân Tinh ngồi xuống, nhướng mày nhìn Tạ An Lam đang quay lưng lại với mình, thầm nghĩ trong lòng, mùi hương này anh vừa ngửi thấy.
Khi hai người tiếp xúc với nhau.
Mùi hương lạnh lẽo đặc trưng của riêng Tạ An Lam.
Một cách khó hiểu, bàn tay Đoạn Vân Tinh đặt trên ghế khẽ động đậy, ngón tay cái xoa xoa, như thể cảm giác da thịt chạm vào nhau lúc nãy vẫn chưa tan đi.
Tạ An Lam vừa quay người lại đã thấy chàng thanh niên đối diện đã rất tự nhiên ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào cậu, thấy cậu quay lại, khóe môi chàng thanh niên nhếch lên, không hề có chút sợ hãi nào: "Tôi đã sẵn sàng rồi."
"Không phải muốn nói chuyện sao?"
Tạ An Lam trầm tĩnh nhìn Đoạn Vân Tinh với tư thế thoải mái, ánh mắt chứa đựng những cảm xúc khó đoán: "Anh... làm sao biết tối qua tôi ngủ rất ngon?"
Cậu đã gián tiếp thừa nhận rồi.
Xem ra tối qua quả thật đã diễn ra đúng như cốt truyện gốc miêu tả.
Đoạn Vân Tinh biết Tạ An Lam muốn hỏi gì, theo diễn biến cốt truyện gốc, sau sự bất thường của đêm qua, Tạ An Lam bắt đầu nghi ngờ Diệp Tiêu có khả năng ảnh hưởng đến giấc ngủ của mình, vì vậy đã chủ động gọi Diệp Tiêu đến phòng.
Sau vài đêm liên tiếp ngủ ngon, cậu trở nên chắc chắn rằng chỉ cần ở trong không gian có Diệp Tiêu, cậu sẽ có thể ngủ yên giấc.
Điều này còn hiệu quả hơn cả thuốc men.
Trong mắt Tạ An Lam, đây chỉ là một phương tiện để cậu có thể sống sót, nhưng trong mắt Tạ Văn Cảnh thì không phải vậy.
Tạ Văn Cảnh... người đã được cha Tạ điều đi rèn luyện và vừa trở về... lập tức nhận ra đó là thanh niên từng qua đêm với mình, cũng là người mà cậu ta luôn bận tâm tìm kiếm.
Vậy mà buổi sáng lại bước ra từ phòng của Tạ An Lam.
À...
Cảm thấy khá thú vị.
Đoạn Vân Tinh cười cười đầy ẩn ý, còn Tạ An Lam vẫn đang chờ câu trả lời, tưởng rằng anh đang cười nhạo mình, mặt cậu đột nhiên tối sầm, nghiến răng, bàn tay buông thõng bên hông đã nắm lại thành quyền.
Nhưng cảm xúc bộc phát chỉ thoáng qua rồi thu lại, cậu nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng, ngồi xuống, bắt chéo chân, hơi nheo mắt lại, mang theo sự đánh giá và kiêu ngạo.