Thế giới 1: Bác sĩ gia đình x Tổng tài - Chương 23: Hai người nổi tiếng rồi

Đoạn Vân Tinh có thể cảm nhận được, sau khi anh hỏi xong, cơ thể Tạ An Lam còn cứng đờ hơn lúc nãy, vì vậy anh dừng lại, hơi ngả người ra sau: "Được không?"

Dường như đang xin phép Tạ An Lam, nhưng nụ cười nơi khóe môi vô tình tiết lộ anh đã biết rõ câu trả lời của Tạ An Lam, anh chỉ muốn nghe cậu nói ra.

Tạ An Lam cũng hiểu rõ điều đó, cậu nghiến răng trợn mắt nhìn Đoạn Vân Tinh, sau một lúc cuối cùng cũng mở miệng: "Nhanh lên, tôi muốn ngủ."

"Tuân lệnh." Đoạn Vân Tinh cong khóe mắt, ngay sau đó chiếc giường lún xuống.

Hai tay anh chống hai bên Tạ An Lam, đôi mắt màu nhạt ánh lên sự lấp lánh của nước, từ từ tiến lại gần, gần hơn nữa, đúng lúc sắp chạm vào, Tạ An Lam đột ngột che miệng anh lại.

Đoạn Vân Tinh khó hiểu nghiêng đầu, chớp chớp mắt, như đang hỏi Tạ An Lam có chuyện gì.

Tạ An Lam đang định mở lời thì đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay ẩm ướt, cậu theo bản năng muốn rụt tay về, nhưng tay Đoạn Vân Tinh đã đè lên mu bàn tay cậu, không cho cậu trốn thoát.

"Anh!" Đồng tử Tạ An Lam run rẩy vì hoảng loạn, yết hầu không ngừng lên xuống.

"Tại sao không cho tôi hôn?" Đoạn Vân Tinh nắm tay Tạ An Lam, ngón tay cái xoa xoa vị trí vừa chạm vào.

Ngón tay Tạ An Lam hơi co lại, nhưng không hiểu sao không mạnh mẽ rụt tay về, để mặc Đoạn Vân Tinh nắm, dời tầm mắt khẽ nói: "Không cần thiết..."

"Thật sao?" Đoạn Vân Tinh cúi đầu, bàn tay Tạ An Lam ngoan ngoãn nằm gọn trong tay anh, trong lòng anh dâng lên từng đợt vui vẻ, giọng nói trong trẻo, lười biếng đầy quyến rũ.

"Nhưng tôi lại thấy rất cần thiết thì phải làm sao?"

Không biết là do ánh đèn quá mờ, hay do địa điểm quá mờ ám, tim Tạ An Lam đập thình thịch vì một loạt kí©h thí©ɧ này.

Một lúc sau, giọng cậu khàn đi: "... Nếu anh muốn, cũng được."

Ngay khi cậu vừa dứt lời, Đoạn Vân Tinh đã cúi xuống hôn lấy môi cậu, khác với lúc nãy, nụ hôn này tràn đầy sự nhẹ nhàng.

Toàn thân như bốc cháy, bắt đầu nóng lên, Tạ An Lam mơ màng nghĩ, luôn cảm thấy mình bị Đoạn Vân Tinh dắt mũi...

Đột nhiên, tay cậu chạm phải một cảm giác không hề phù hợp với làn da mịn màng, bằng phẳng, cậu hơi sững sờ một chút, đang định mở miệng hỏi thì lại bị sự tấn công của Đoạn Vân Tinh làm cho không thể suy nghĩ được.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cậu nhìn thấy vết sẹo trên vai Đoạn Vân Tinh.

...

Sáng hôm sau.

Thư ký Dương mang quần áo theo lời dặn của Tạ An Lam, đứng trước cửa phòng và bấm chuông.

Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, anh ta vốn nghĩ là Tạ An Lam, nhưng khi nhìn thấy Đoạn Vân Tinh, người chỉ mới gặp vài lần, anh ta hơi sững sờ.

"Đưa tôi đi." Chỉ nghe người kia trả lời một cách quen thuộc, nhận lấy túi rồi "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Một lúc sau Thư ký Dương mới phản ứng lại, cổ thanh niên vừa rồi hình như có một chút vết đỏ...

Không lẽ là đúng như anh ta đoán?

Đoạn Vân Tinh đóng cửa lại, nhìn Tạ An Lam vẫn đang cuộn tròn ngủ trên giường, anh nhẹ nhàng đặt quần áo sang một bên, cầm lấy đồ của mình đi vào phòng tắm rửa mặt.

[Ký chủ! Hai người nổi tiếng rồi đó!]

Giọng 333 truyền vào đầu Đoạn Vân Tinh. Đoạn Vân Tinh nghe vậy nhướng mày: [Sao thế?]

[Anh xem tin tức đi, bây giờ mọi người đang bàn tán về hai người đấy!]

Tin tức, chẳng lẽ những bức ảnh đã bàn bạc hôm qua đều được tung ra hết rồi sao?

Đoạn Vân Tinh mở điện thoại, quả nhiên, từ khóa "Mối tình của tổng giám đốc tập đoàn Tạ thị" đã chiếm vị trí đầu bảng, anh nhấp vào từ khóa hot, nhìn những bức ảnh được đăng tải.

Trong ảnh rõ ràng là hai người họ, Đoạn Vân Tinh mở từng bức ảnh ra, sau đó lướt qua vài bình luận nổi bật.

Mặc dù có không ít tiếng nói nghi ngờ, nhưng phần lớn đều có thái độ thân thiện, thậm chí còn ủng hộ hai người có ngoại hình xuất sắc hẹn hò.

Nói tóm lại là "ship được rồi".

[Những bức ảnh này chụp không tệ chút nào, cảm giác như chúng tôi thực sự đang hẹn hò vậy.] Đoạn Vân Tinh xem lại những bức ảnh, ánh mắt chợt dừng lại.

Đó là bức ảnh cuối cùng trong chín bức ảnh.

Cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ...

Mắt Đoạn Vân Tinh sáng lên, anh nhớ lại khoảnh khắc Tạ An Lam đột ngột tắt điện thoại đêm qua, hình như anh đã nhìn thấy...

Chính là bức ảnh này!

Vậy suy luận hợp lý là lúc đó Tạ An Lam nhận được và xác nhận những bức ảnh, nhưng tại sao cậu lại đột nhiên tắt màn hình, không cho anh xem? Rõ ràng không có gì bất thường mà?

Đoạn Vân Tinh lại săm soi bức ảnh, cả hai đều được chụp rất đẹp, đồ ăn trên bàn trông ngon miệng, không khí cũng rất tuyệt vời.

Không có gì bất thường.

Anh có chút nghi hoặc bước ra khỏi phòng tắm, đúng lúc Tạ An Lam đang cuộn tròn trên giường khẽ động đậy.

"Chào buổi sáng." Đoạn Vân Tinh mỉm cười bưng một cốc nước qua.

Khoảnh khắc Tạ An Lam tỉnh dậy, cậu đã cảm thấy cơ thể đau nhức, đặc biệt là một bộ phận khó tả nào đó, sắc mặt cậu thay đổi, nhận lấy cốc nước Đoạn Vân Tinh đưa rồi lườm nguýt anh một cái.

Đoạn Vân Tinh nắm bắt chính xác ánh mắt trách móc của đối phương, chớp mắt: "Có cần tôi bế cậu đi vệ sinh không?"

"... Không cần."

Tạ An Lam cầm lấy quần áo để một bên, đang định đứng dậy thì chợt nhận ra Đoạn Vân Tinh vẫn đang nhìn mình.

Hành động cậu khựng lại: "Quay lưng lại."

"Được rồi." Đoạn Vân Tinh tiếc nuối nói, ngoan ngoãn xoay người, không lâu sau, Tạ An Lam đã thay xong bộ vest đứng trước mặt anh.

"Lát nữa tôi đưa anh về." Tạ An Lam cúi xuống nhìn Đoạn Vân Tinh, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.

Đoạn Vân Tinh gật đầu: "Thế còn cậu?"

Tạ An Lam trả lời: "Tôi có việc phải về một chuyến, lát nữa sẽ đến công ty."

Nếu không có gì bất ngờ, công ty sẽ có một đống việc vặt vãnh, nghĩ đến đây Tạ An Lam hơi cau mày, may mắn là ngoài cảm giác đau nhức có thể chịu đựng được trên cơ thể, tinh thần cậu rất tốt.

Cũng nhờ có...

Khoan đã, tại sao lại nhờ có Đoạn Vân Tinh?

Đoạn Vân Tinh đang ngồi nhạy bén nhận ra Tạ An Lam có một thoáng không vui: "Sao thế?"

"Không có gì." Tạ An Lam nói rồi đi đến cửa phòng mở cửa: "Chúng ta đi thôi."

...