Thế giới 1: Bác sĩ gia đình x Tổng tài - Chương 20: Tìm chỗ gần cửa sổ

Bảy giờ tối, một chiếc xe ô tô màu đen dừng trước nhà hàng sang trọng.

Người quản lý thấy vậy vội vàng bước tới, nhận lấy chìa khóa từ tay Tạ An Lam vừa bước xuống xe, nịnh nọt nói:

"Tổng giám đốc Tạ, phòng riêng ngài đã đặt vẫn luôn được giữ cho ngài."

Tạ An Lam khẽ gật đầu, liếc thấy Đoạn Vân Tinh đi đến bên cạnh mình, định mở lời nói gì đó thì giọng nói của đối phương truyền đến bên tai.

"Tổng giám đốc Tạ, chúng ta dùng bữa ở đại sảnh đi?"

"Cái gì?" Tạ An Lam nhíu mày, nhưng sững sờ tại chỗ vì bàn tay đột nhiên bị nắm lấy, theo bản năng muốn hất ra.

Đoạn Vân Tinh nắm chặt không buông, cố ý nhấn mạnh từ "tình nhân": "Tổng giám đốc Tạ, chúng ta là tình nhân mà."

Câu nói này giống như một lời nguyền, động tác muốn giãy giụa của Tạ An Lam khựng lại, cậu cố gắng nén cảm giác kỳ lạ đó xuống, lạnh lùng nói: "Không cần thiết."

Nói là vậy, nhưng cậu không hề ra lệnh cho Đoạn Vân Tinh buông ra, ngược lại còn như đang dung túng hành động của anh, cứng nhắc để anh nắm tay.

Đoạn Vân Tinh hơi nhếch khóe môi, cúi người lại gần Tạ An Lam, nhẹ giọng giải thích đề nghị vừa rồi: "Cậu không phải nói đã sắp xếp phóng viên rồi sao? Tôi thấy chỉ cùng nhau vào phòng riêng thì xa cách quá."

"Ảnh chụp sẽ không có sức thuyết phục đâu."

Trong khi hai người đang trò chuyện, người quản lý chứng kiến toàn bộ sự việc, ánh mắt anh ta lóe lên sự kinh ngạc và bắt đầu đánh giá lại thanh niên xinh đẹp bên cạnh tổng giám đốc Tạ.

Ban đầu anh ta còn tưởng đó là thư ký mới được tổng giám đốc Tạ tuyển, nhưng giờ xem ra...

Không đúng, người quản lý càng nhìn càng thấy hơi quen, cuối cùng mắt anh ta sáng lên, đây là vị bác sĩ đang được đồn thổi rầm rộ gần đây!

Như thể đã biết được một bí mật động trời, anh ta đột ngột im lặng, cúi đầu, trong lòng thầm tính toán điều gì đó.

"Nhất thiết phải vậy sao?"

Bên này Tạ An Lam nghe lời đề nghị của Đoạn Vân Tinh, mím môi, giọng điệu có chút do dự.

Đoạn Vân Tinh chớp mắt: "Tin tôi đi."

"Được rồi." Tạ An Lam thở dài một hơi, xoa xoa thái dương hơi nhức, nhất thời không biết quyết định lúc đó của mình có đúng hay không.

"Đại sảnh còn chỗ không?"

Người quản lý gật đầu: "Vẫn còn ạ."

Tạ An Lam: "Vậy tìm một chỗ gần cửa sổ."

Người quản lý cố nén sự kinh ngạc trong long, nếu không có gì bất ngờ, đề nghị này chắc chắn là do người bên cạnh đưa ra, tổng giám đốc Tạ vốn thích yên tĩnh, nhưng lại đồng ý yêu cầu này.

Anh ta cảm thấy phỏng đoán của mình chắc chắn đúng đến tám chín phần rồi.

Người quản lý nghe vậy cười nói: "Vâng, mời ngài đi theo tôi."

Họ được dẫn đến một vị trí khuất, cạnh cửa sổ, có thể ngắm trọn vẹn cảnh sông bên ngoài mà không bị che chắn, đồng thời cũng đủ yên tĩnh.

Trong tiếng nhạc giao hưởng violin, Tạ An Lam hài lòng ngồi xuống, nhưng có lẽ vì vẻ ngoài quá nổi bật và khí chất quá mạnh mẽ của hai người, nên xung quanh vẫn có không ít người đổ dồn ánh mắt về phía họ.

"Kia là... tổng giám đốc Tạ An Lam phải không?"

Đã có người nhận ra Tạ An Lam, nhưng đồng thời cũng chuyển ánh mắt sang thanh niên xinh đẹp ngồi đối diện.

"Đó là ai vậy?"

"Người này tôi biết, anh ấy là một bác sĩ tâm thần rất nổi tiếng!"

"Bác sĩ tâm thần?" Nghe đồng nghiệp nói vậy, người kia kinh ngạc: "Chẳng lẽ tin đồn là thật sao?"

"Tin đồn gì?"

"Chính là tin đồn tổng giám đốc Tạ của Tập đoàn Tạ thị mắc bệnh tâm thần..."

Lời còn chưa dứt, giây tiếp theo họ chợt mở to mắt, chỉ thấy vị tổng giám đốc Tạ lạnh lùng trong lời đồn đẩy đĩa bít tết đã được cắt sẵn đến trước mặt thanh niên xinh đẹp kia.

"Khoan đã, có gì đó không đúng, chẳng lẽ..."

"Thế này được chưa?" Tạ An Lam làm theo lời Đoạn Vân Tinh, xử lý xong món ăn trước mặt rồi đưa qua.

Đoạn Vân Tinh kín đáo ngước mắt lên, lướt qua những người đột nhiên im lặng, khóe mắt hơi cong lên: "Được rồi."

Nói rồi anh nhận lấy đĩa, cắn miếng đầu tiên thì mắt sáng lên.

"Ngon quá." Đoạn Vân Tinh không che giấu lời khen ngợi.

"Ừm." Tạ An Lam bình tĩnh trả lời: "Đúng rồi, lát nữa còn một sắp xếp nữa."

"Gì vậy?" Đoạn Vân Tinh nghe vậy ngẩng đầu khỏi món ăn.

Không biết có phải bị ánh mắt màu nhạt của Đoạn Vân Tinh nhìn quá lâu hay không, yết hầu Tạ An Lam khẽ nuốt xuống, một cảm giác căng thẳng vô cớ dâng lên.

"Hửm?" Đoạn Vân Tinh chớp mắt, thấy vẻ mặt Tạ An Lam có chút kỳ lạ, trong lòng anh có một linh cảm mơ hồ.

Chẳng lẽ...

"Khách sạn."

Cuối cùng, sau một khoảng lặng ngắn, Tạ An Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói hơi khàn khàn.

Lúc đó cậu không nghĩ có vấn đề gì, dù sao để tung ra tin tức hẹn hò, bức ảnh xác thực nhất chính là cùng nhau vào chung một phòng, nhưng bây giờ nói ra, trên mặt cậu lại vô cớ mà cảm thấy nóng bừng, khó mà kìm nén được.

"..."

"Phụt." Đoạn Vân Tinh cười khẽ thành tiếng, anh đặt dao nĩa xuống, chống cằm nói: "Tổng giám đốc Tạ, địa điểm công khai của cậu chọn thật là gây sốc."

"Nhưng địa điểm chọn sốc như vậy, sao người lại cứ như rô-bốt thế?"