Chỉ giây tiếp theo, một bàn tay trắng nõn, gân guốc từ phía sau vươn ra giật lấy ly rượu của cậu ta, ngay sau đó là một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc: "Đoạn Vân Tinh."
Đoạn Vân Tinh nghe tiếng quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Tạ An Lam đang mặc vest, mắt cong lên: "Tổng giám đốc Tạ, đến đây uống rượu sao?"
Tạ An Lam cau mày nhìn Đoạn Vân Tinh, liếc qua nam sinh rõ ràng đang bất mãn bên cạnh và Thẩm Thụ đang gục đầu ngủ, sau đó dời tầm mắt trở lại, tiếng nhạc chói tai làm đầu óc cậu đau nhức, môi trường tối tăm khiến cậu khó chịu.
Cậu hạ giọng: "Bác sĩ Đoạn, ai cho phép anh đến đây?"
Nếu không phải vì cậu trở về không thấy Đoạn Vân Tinh đâu, cố ý hỏi chú Lưu, cậu đã không hề biết người này chạy đến đây.
Đoạn Vân Tinh chớp mắt: "Tôi xem hợp đồng không hề nói không được ra ngoài, hơn nữa, khi tôi muốn nói với tổng giám đốc Tạ thì mới phát hiện tôi không có thông tin liên lạc của cậu."
Tạ An Lam nghẹn lời, ban đầu cậu nghĩ vị bác sĩ gia đình này chỉ đến cho có, nên cũng không đề cập đến chuyện thông tin liên lạc, sau đó, vì công việc mà cậu đã quên mất chuyện này.
"... Đi về với tôi trước."
Đoạn Vân Tinh nhún vai, chuẩn bị đứng dậy thì ống tay áo bị kéo lại.
"Vậy ra anh đã có người đi cùng để uống rượu rồi à?" Nam sinh đến bắt chuyện nhìn Đoạn Vân Tinh nói.
Đoạn Vân Tinh kín đáo gỡ tay người đó ra, không phủ nhận: "Xin lỗi."
Nam sinh thấy không có cơ hội, bất mãn hừ lạnh một tiếng, rồi lấy một tấm danh thϊếp từ túi ra đặt trước mặt Đoạn Vân Tinh: "Nếu muốn đổi khẩu vị, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."
Nói xong, cậu ta không thèm nhìn Tạ An Lam một cái, cũng không đòi lại ly rượu bị Tạ An Lam lấy đi, rồi biến mất trong đám đông dưới ánh đèn nhấp nháy.
Đoạn Vân Tinh không quan tâm đến tấm danh thϊếp, mà quay đầu nhìn Tạ An Lam, ánh sáng ở đây rất tối, nhưng anh vẫn cảm nhận được luồng khí đen u ám lạ lùng đang bao quanh đối phương, trong mắt lóe lên vẻ suy tư: "Tổng giám đốc Tạ?"
"Bác sĩ Đoạn thật là được yêu thích." Tạ An Lam bỏ lại câu đó, ngửa cổ uống cạn ly rượu vừa giật được từ tay nam sinh kia, rồi không quay đầu lại đi thẳng về phía cửa.
Đoạn Vân Tinh nhướng mày, ngay sau đó điện thoại reo, đầu dây bên kia truyền đến giọng chú Lưu: "Bác sĩ Đoạn, tổng giám đốc Tạ cũng qua đón cậu rồi, cậu có thấy cậu ấy không?"
"Ừm."
Chú Lưu: "Vậy thì tốt rồi, à, đừng bao giờ để cậu chủ đυ.ng vào rượu, tửu lượng của cậu chủ cực kỳ tệ."
Cực kỳ tệ?
Đoạn Vân Tinh cúp điện thoại, chớp mắt, ngẩng đầu nhìn về hướng Tạ An Lam rời đi, thật tiếc là bóng dáng người đó đã hoàn toàn biến mất trong đám đông dày đặc.
Ly rượu vừa rồi chắc nồng độ khá cao...
Đoạn Vân Tinh nghĩ vậy, sải bước đi về phía cửa, trong lòng anh thầm cầu nguyện: "Hy vọng không có kẻ thiếu tinh ý nào chạm vào Tạ An Lam."
Dù sao anh cũng không biết Tạ An Lam có thật sự say hay không, say sẽ trông như thế nào, nhưng điều chắc chắn là nếu thực sự có kẻ thiếu tinh ý nào...
Việc này có thể gây ra rắc rối lớn.
Đoạn Vân Tinh không khỏi cau mày, bước chân cũng theo đó mà nhanh hơn, cho đến khi đột nhiên có người kéo anh lại...
"Tổng giám đốc Tạ?"
"Đoạn Vân Tinh, anh nhìn đi đâu đấy?"
Đoạn Vân Tinh lập tức nở nụ cười: "Tôi đang tìm cậu mà."
Tạ An Lam nghe vậy nhíu mày: "Vậy thì đi sát vào."
Nói xong, cậu không buông tay Đoạn Vân Tinh ra, cứ thế kéo anh đi ra khỏi quán bar.
Đoạn Vân Tinh có chút ngạc nhiên nhìn vị trí hai bàn tay đang nắm chặt, sau đó hiểu ra điều gì đó, khóe môi nở một nụ cười.
Xem ra là thật sự say rồi...
"Chú Lưu nói cậu đến đón tôi..." Lúc này, hai người đã bước ra khỏi quán bar ồn ào, đến bên đường phố đèn đóm lấp lánh, xe cộ qua lại tấp nập, thế nhưng, trong những âm thanh đó, Đoạn Vân Tinh vẫn nắm bắt rõ ràng giọng nói của Tạ An Lam.
"Ừm." Cuối cùng cậu còn thêm một câu: "Tôi lo lắng anh sẽ tiết lộ điều gì đó."
Đoạn Vân Tinh lắc lắc bàn tay hai người vẫn đang nắm chặt: "Sao lại thế được, tôi vẫn rất rõ hậu quả của việc tiết lộ mà."
Tạ An Lam: "Anh biết là tốt."
Đoạn Vân Tinh dừng bước, đôi mắt màu nhạt tràn đầy ý cười, nhưng chưa kịp mở lời thì bị tiếng còi xe bên cạnh làm gián đoạn.
Tay hai người lập tức tách ra.
Tạ An Lam không chút do dự chui vào ghế sau nói: "Lên xe."
Cửa xe đóng lại, sự ồn ào bên ngoài bị ngăn cách, chỉ còn lại tiếng nhạc nhẹ nhàng trong xe và hơi thở của ba người.
Đoạn Vân Tinh ngồi cạnh Tạ An Lam, thấy cậu ngồi thẳng tắp, ánh mắt hướng về phía ngoài cửa sổ, cuộc đối thoại vừa bị ngắt quãng bỗng trở nên mơ hồ, như thể bị không khí này lây nhiễm sự trầm tĩnh, nhưng giây tiếp theo, một chiếc điện thoại di động xuất hiện dưới mắt anh.
Tạ An Lam: "Thông tin liên lạc."
Đoạn Vân Tinh chợt nhớ ra lời mình chưa kịp nói, đột ngột bật cười thành tiếng, tiếng cười nhẹ này trong chiếc xe yên tĩnh hiển nhiên là có chút đột ngột, khiến Tạ An Lam cau mày quay đầu lại.
"Không muốn?" Giọng Tạ An Lam hơi lạnh, ngón tay cầm điện thoại siết chặt.
Chỉ giây tiếp theo, chiếc điện thoại trong tay bị rút đi, chỉ nghe thấy giọng Đoạn Vân Tinh cao vυ"t: "Sao có thể không muốn chứ, tôi chỉ là đang cười..."
Chiếc điện thoại di động vang lên trong túi khi số điện thoại của anh được nhập vào, Đoạn Vân Tinh nhanh chóng cúp máy, trả lại điện thoại cho Tạ An Lam: "Tôi chỉ đang cười vì chúng ta thật sự tâm đầu ý hợp."
Tạ An Lam cúi đầu nhận lại điện thoại, mím môi rồi ngẩng đầu hỏi: "Tâm đầu ý hợp gì?"
Ngược lại, Đoạn Vân Tinh không ngờ Tạ An Lam sẽ tiếp tục hỏi, sau một lúc im lặng ngắn ngủi, Tạ An Lam quay đầu lại, lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ: "Nếu khó trả lời thì không cần phải trả lời câu hỏi của tôi."
Đoạn Vân Tinh khóe môi khẽ nhếch lên: "Không sao, tôi có thể nói cho cậu biết, cậu muốn nghe không?"
Tạ An Lam như bị hấp dẫn lại quay người lại, đối diện với đôi mắt màu nhạt đang cong lên: "Ừm."
Mặt không biểu cảm, giọng nói cũng lạnh lùng, nhưng Đoạn Vân Tinh lại cảm thấy một chút dễ thương không rõ nguyên nhân từ thanh niên lạnh lùng, tàn nhẫn và âm hiểm theo lời đồn này.
"Chính là lúc đó tôi cũng đang nghĩ đến việc xin thông tin liên lạc của tổng giám đốc Tạ, không ngờ tổng giám đốc Tạ lại nói ra trước."
Tạ An Lam gật đầu sau khi nghe câu trả lời mình muốn, sau đó cậu cau mày: "Tôi chỉ là cảm thấy sẽ tiện hơn một chút."
Đương nhiên còn có một cảm xúc kỳ lạ khó bỏ qua đang vương vấn trong lòng, nhưng cậu không thể phân biệt và diễn tả được, nên chỉ khựng lại rồi nói: "Tối nay đến phòng tôi."
Đến phòng cậu?
Đoạn Vân Tinh ngạc nhiên nhướng mày, kể từ lần trước cậu cho anh vào phòng một lần, và nhận ra anh không có công dụng thần kỳ giúp cậu ngủ được như Diệp Tiêu, thì không có chuyện đó xảy ra nữa. Vậy tối nay là sao đây?
"Chỉ mình tôi thôi sao?"
"Chỉ mình anh thôi, tối nay đến phòng tôi, ngủ."