Trong quán bar nằm ở khu đất vàng trung tâm thành phố, nam thanh nữ tú đứng dưới ánh đèn rực rỡ trên sàn nhảy, uốn éo theo tiếng nhạc chát chúa.
Trong góc quầy bar tối mờ, một thanh niên đang uống rượu hoàn toàn không chú ý đến trung tâm náo nhiệt, mà thỉnh thoảng lại nhìn vào điện thoại, cuối cùng, màn hình sáng lên, cậu ta nhìn ra phía sau.
"Bác sĩ Đoạn, ở đây!"
Đoạn Vân Tinh xuyên qua đám đông đi đến trước mặt người đang gọi tên mình, nhận lấy ly rượu đối phương đưa cho, nhấp một ngụm rồi ngồi xuống bên cạnh, cười nói: "Đây là loại rượu ngon mà cậu nói gần đây mới pha chế ra à?"
Thẩm Thụ gật đầu: "Thế nào?"
"Không tệ." Đoạn Vân Tinh khẳng định, nói rồi, anh ngước mắt nhìn Thẩm Thụ: "Cậu gọi tôi đến đây không chỉ đơn thuần là để tôi nếm rượu đâu nhỉ."
Thẩm Thụ vỗ tay, cười nói: "Quả nhiên không qua được mắt bác sĩ Đoạn, nhưng tôi thực sự không có ý đồ gì khác, chỉ là..."
"Nghe nói cậu đến Tạ trạch làm bác sĩ gia đình?"
Vẻ mặt Đoạn Vân Tinh không đổi, cúi đầu kín đáo quan sát Thẩm Thụ, trong ký ức của nguyên chủ, Thẩm Thụ và nguyên chủ có mối quan hệ khá tốt, cả hai thường xuyên đi uống rượu cùng nhau, vì vậy, khi nhận được lời mời của Thẩm Thụ, anh cũng không từ chối.
Nhưng ngay khi nhìn thấy Thẩm Thụ, anh đã nhận ra sự ngập ngừng của đối phương, liên tưởng đến những chuyện gần đây xảy ra, Đoạn Vân Tinh hiểu rõ nhướng mày: "Sao cậu lại nói vậy?"
Mắt Thẩm Thụ sáng lên, cậu ta hạ giọng: "Vậy, những lời đồn đó có phải là thật không?"
"Lời đồn gì?"
"Chính là tin đồn về trạng thái tinh thần của tổng giám đốc Tạ..." Thẩm Thụ vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Đoạn Vân Tinh, nhưng đối phương vẫn giữ nụ cười khiến cậu ta hơi nản long, cuối cùng, cậu ta từ bỏ việc thăm dò và đi thẳng vào vấn đề: "Rốt cuộc thì chuyện đó có phải là thật không?"
Sau khi Thẩm Thụ nói xong, Đoạn Vân Tinh vẫn im lặng nhìn cậu ta, anh suýt quên mất, thanh niên trước mặt này chính là thiếu gia nhà họ Thẩm.
Trong cốt truyện gốc, không lâu sau sẽ có tin tức về hôn nhân liên minh giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Tạ, và đối tượng liên hôn là Tạ An Lam, chỉ là Tạ An Lam trong cốt truyện gốc không biết đã dùng cách nào để đối tượng liên hôn cuối cùng đổi thành em trai cậu là Tạ Văn Cảnh.
Nhưng chính cuộc hôn nhân này đã trở thành chất xúc tác cho tình cảm giữa Tạ Văn Cảnh và Diệp Tiêu trong cốt truyện gốc.
Tình hình hiện tại lại hoàn toàn không xuất hiện trong cốt truyện gốc, dù sao thì nguyên chủ đã chết trước khi nhận lời làm bác sĩ gia đình, nên không thể có chuyện thiếu gia nhà họ Thẩm hỏi thăm như thế này.
"Khoan đã..." Khóe môi Đoạn Vân Tinh hơi nhếch lên, anh uống cạn ly rượu còn lại: "Ai nói với cậu là tôi đi làm bác sĩ gia đình?"
"Không phải sao?" Thẩm Thụ cau mày, trong mắt mang theo chút nghi ngờ.
Đoạn Vân Tinh không chút do dự trả lời: "Không phải."
"Vậy tại sao gần đây cậu lại ở trong nhà cậu ấy?"
"Thẩm Thụ." Đoạn Vân Tinh ngước mắt nói: "Cậu đã vượt giới hạn rồi."
Thẩm Thụ lập tức ngậm miệng lại, thấy Đoạn Vân Tinh, người thường ngày luôn cười nói, giờ lại tỏ ra lạnh lùng, cậu ta bĩu môi thở dài, nằm sấp trên quầy bar lẩm bẩm: "Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa!"
"Nhưng cậu chờ thu xác cho tôi đi, chị tôi nhất định sẽ băm vằm tôi ra mất!"
"Thẩm tiểu thư có kế hoạch gì sao?" Đoạn Vân Tinh giả vờ hỏi một cách vô tình, Thẩm Thụ cũng không giấu giếm mà nói:
"Cậu cũng biết chị tôi thích nhị thiếu gia nhà họ Tạ là Tạ Văn Cảnh mà, biết tin hai nhà sắp liên hôn thì mừng quýnh lên, nhưng không ngờ lại là Tạ An Lam." Nói rồi, cậu ta mặt đầy u sầu: "Thế nên chị ấy muốn tìm một cơ hội nào đó để đổi người."
Quả thật, cuối cùng cốt truyện gốc đã đổi người, Đoạn Vân Tinh thầm nghĩ như đang nghe một câu chuyện, sau đó, anh nhấp một ngụm rượu trong ly rồi từ từ mở lời: "Là điểm yếu phải không."
"Chậc, nói dễ nghe hơn thì là cơ hội." Thẩm Thụ chậc lưỡi một tiếng, nhưng bản tính lạc quan trời sinh khiến cậu ta nhanh chóng bỏ chuyện này ra sau đầu: "Thôi thôi không nhắc chuyện này nữa, chúng ta uống rượu đã, tôi đã chuẩn bị rất nhiều rượu ngon ở đây, không say không về!"
Đương nhiên, nếu người trước mặt say, cậu ta cũng có thể moi ra được một chút thông tin...
Thẩm Thụ cứ ôm tâm lý may mắn đó, điên cuồng lấy ra những chai rượu ngon đã cất giữ nhiều năm, chỉ là cuối cùng lại xảy ra một chút sai sót nhỏ...
...
Hai giờ sau.
Đoạn Vân Tinh thấy Thẩm Thụ đã say bất tỉnh nhân sự nằm gục trên bàn, anh từ từ uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly, rồi nhìn về phía người pha chế không xa.
"Ông chủ của cậu đã say rồi, nhớ đưa cậu ấy về."
Người pha chế gật đầu: "Tôi biết rồi."
"Vậy tôi cũng chuẩn bị về đây." Đoạn Vân Tinh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, ngay khi anh chuẩn bị rời đi, một ly rượu đột nhiên xuất hiện trước mặt, anh khựng lại, nhìn sang bên cạnh, thấy một chàng trai ăn mặc rất lòe loẹt, hở hang đang đứng bên cạnh mình.
Đoạn Vân Tinh nở một nụ cười lịch sự: "Có chuyện gì không?"
Nam sinh thấy Đoạn Vân Tinh quay lại, tuy ở xa đã cảm thấy thanh niên rất đẹp trai, nhưng khi quan sát gần, cậu ta không khỏi kinh ngạc, trong mắt lộ ra vẻ sửng sốt, cậu ta đưa ly rượu về phía trước.
"Anh đẹp trai, uống một ly cùng tôi nhé?"
Đoạn Vân Tinh nhìn ly rượu trước mặt, sau đó từ từ ngước mắt lên, khóe môi đột nhiên nhếch lên.
Mắt nam sinh sáng lên, thầm nghĩ trong lòng, có cơ hội rồi sao?