Không đợi họ hỏi, Bùi Hiểu Nguyệt kể luôn cho họ nghe về vụ án thi thể bị phân xác trong bê tông bên bờ sông Tầm Long.
Người khác thì không biết thế nào, nhưng trong lòng Trương Kim Hà lại khẽ run lên.
Bà lại nhớ đến giấc mơ mình thấy Lâm Tương Bình rơi xuống nước, bà vớt mãi mà thể nào vớt lên được.
Trời đã không còn sớm, mọi người bận rộn cả ngày cũng đã đói bụng. Đúng lúc đối diện đồn cảnh sát có mấy quán ăn, họ bèn chọn một quán trông khá đông khách để vào.
Trong lúc chờ món ăn được mang lên, Lương Chí Bân đã cho người lấy hồ sơ tiếp nhận báo án của vợ chồng Trương Kim Hà.
Làm cảnh sát hình sự nhiều năm, chỉ cần nghe Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều tường thuật, Lương Chí Bân đã nhận thấy có gì đó bất thường.
Khi nhìn thấy bản sao hồ sơ báo án của Vu Hân Nhiên năm đó, trong lòng ông ấy run lên.
Lương Chí Bân nhạy bén phát hiện trong hồ sơ có nhắc đến việc Tiền Phong Hoa từng được lên báo thanh niên địa phương, thế là ông ấy lấy điện thoại ra tìm lại số báo đó. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bài phỏng vấn của Tiền Phong Hoa, ông ấy lấy hai tờ giấy che đi phần đầu, miệng và mũi của Tiền Phong Hoa, chỉ chừa lại đôi mắt.
Một lúc lâu sau, ông ấy cao giọng gọi một cảnh sát trẻ đang xem hồ sơ: “Tiểu Trương, đi điều tra lai lịch của Tiền Phong Hoa này, rồi bảo phòng pháp y so sánh DNA của vợ chồng nhà họ Lâm với nạn nhân trong vụ thi thể bị chôn trong bê tông. Tôi cần kết quả nhanh nhất!”
Lương Chí Bân có linh cảm, vụ án xác chết trong bê tông sắp có bước đột phá lớn!
Trong quán ăn đối diện đồn cảnh sát, sau khi mọi người ăn lót dạ xong, Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều đột nhiên thả ra một quả bom.
“Chúng tôi sẽ ở nhà Tiền Phong Hoa.”
Mẹ của Vu Hân Nhiên không nuốt nổi cơm trong bát nữa, bà nhìn thẳng sang Trương Kim Hà: “Kim Hà, tuy bây giờ chưa có bằng chứng xác thực nhưng việc Tương Bình mất tích chắc chắn có liên quan rất lớn đến Tiền Phong Hoa, hai người vào dọn vào nhà hắn ta ở quá nguy hiểm.”
Bây giờ mỗi lần mẹ Vu nhớ lại dáng vẻ con gái mình lúc được cứu ra và đưa lên xe cứu thương hồi trước, trong lòng bà vẫn không khỏi run rẩy.
Năm đó Tiền Phong Hoa còn nhỏ tuổi mà đã dám đánh người tàn nhẫn như vậy, nay bao nhiêu năm trôi qua, sự nghiệp Tiền Phong Hoa lại thành công, ai mà biết được hắn ta bây giờ hung hãn đến mức nào?
Bà thật sự sợ Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều cũng gặp chuyện không may.
“Không sao đâu, mọi người đừng lo. Có lão Lâm nhà tôi ở đó mà, nếu thật sự có chuyện gì, hai chúng tôi dù thế nào cũng có thể đấu lại một mình hắn chứ?” Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều đã bàn bạc với nhau từ trước.
Viên cảnh sát tiếp nhận vụ án của họ nói rằng với những trường hợp mất tích mà mỗi tháng vẫn nhận được tin nhắn như của họ thì trường hợp này chưa chắc đã có thể lập án.
Cùng lắm họ chỉ có thể giúp thử liên lạc với Lâm Tương Bình, nếu liên lạc được mà Lâm Tương Bình nói không về thì họ cũng không có cách nào, dù sao Lâm Tương Bình cũng là người đã trưởng thành.
Nhưng Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều lại có linh cảm rằng con gái họ mười phần thì có đến tám chín phần là đã gặp chuyện không may. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Nếu người cuối cùng con gái họ gặp trước khi đi “du lịch” là Tiền Phong Hoa, vậy thì họ phải đến nhà Tiền Phong Hoa để tìm chứng cứ.
Trước đây con gái họ nói đi du lịch rồi không về nữa, từ đó họ luôn cảm thấy mình lép vế trước mặt Tiền Phong Hoa, tính ra cũng đã một năm rưỡi họ không đến nhà hắn rồi!
Khi ấy lệnh phong tỏa vì dịch bệnh còn nghiêm ngặt, nếu con gái họ đã xảy ra chuyện trước khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ thì hiện trường vụ án rất có thể chính là căn biệt thự của Tiền Phong Hoa!
Nhớ lại hình ảnh vừa thấy trong Gương Nghiệp Chướng, Bùi Hiểu Nguyệt nói: “Chú Lâm dì Trương, nếu hai người thật sự quyết định đến nhà Tiền Phong Hoa, cháu sẽ đi cùng hai người.”