Chương 37: Chuẩn Bị Ra Tay Lần Nữa

Không phải là Do Dung không muốn, nhiều lần tiếp xúc, cô ta đều cảm nhận được khao khát trong con người Tiền Phong Hoa nhưng lần nào hắn ta cũng kiềm chế được.

Hắn nói, hắn muốn giữ lại khoảnh khắc tốt đẹp đó cho đến ngày cô ta đồng ý gả cho hắn.

Gả cho Tiền Phong Hoa ư? Do Dung đồng ý, chỉ là Tiền Phong Hoa chưa cầu hôn nên cô ta ngại, không dám chủ động mở lời.

Bây giờ cuối cùng Tiền Phong Hoa cũng đã cầu hôn cô ta, trong lòng Do Dung tràn ngập vui sướиɠ.

Đến lúc này Bùi Hiểu Nguyệt mới hiểu rõ tình cảnh của mình.

Cô lo đến mức trán vã mồ hôi.

Tiền Phong Hoa đã cầu hôn Do Dung, điều đó cũng có nghĩa là hắn đã chuẩn bị ra tay với cô ta rồi!

Cô vội vàng chạy tới, định bảo Do Dung hãy từ chối lời cầu hôn của Tiền Phong Hoa nhưng giống như trong giấc mơ, cô chỉ là một vị “khán giả”, không thể can thiệp vào lời nói và hành động của những người ở trong “giấc mơ”.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Do Dung mỉm cười dịu dàng, vươn tay về phía Tiền Phong Hoa: “Em đồng ý.”

Ngay sau câu “em đồng ý” đó, một luồng sức mạnh vô hình kéo giật Bùi Hiểu Nguyệt về phía sau. Hình ảnh cuối cùng trong tầm mắt cô là nụ cười khát máu của Tiền Phong Hoa và bóng dáng Do Dung mềm nhũn ngã xuống đất.

Khi ý thức Bùi Hiểu Nguyệt trở lại, Gương Nghiệp Chướng trong tay đã mất đi ánh vàng vốn có.

Bùi Hiểu Nguyệt lật qua lật lại chiếc Gương Nghiệp Chướng rồi thử đeo nó lên mặt.

Cô không bị cận thị, Gương Nghiệp Chướng là kính không độ, đeo lên mặt cũng không có ảnh hưởng gì. Cô cũng sờ soạng quanh gọng kính một lượt nhưng không tìm thấy nút hay cơ chế kích hoạt nào của nó.

Bùi Hiểu Nguyệt dứt khoát không để ý đến nó nữa, cô nhớ lại cảnh tượng vừa thấy trong Gương Nghiệp Chướng, bèn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Vu Hân Nhiên để hỏi thăm tình hình báo án của họ.

Vu Hân Nhiên nhanh chóng trả lời: [Chị và mọi người vẫn đang ở đồn cảnh sát, chú Lâm và dì Trương đã đi lấy mẫu DNA rồi.]

Bùi Hiểu Nguyệt đọc đến đây, thở phào nhẹ nhõm.

Cô đã đưa Trương Kim Hà và Lâm Thụ Triều đến trước mặt cảnh sát rồi, với kỹ thuật điều tra hình sự hiện nay, có lẽ thông tin DNA của họ sẽ nhanh chóng khớp với thi thể nữ vô danh bên bờ sông Tầm Long.

Diễn kịch thì phải diễn cho trót, Bùi Hiểu Nguyệt dắt chiếc xe điện nhỏ của mình ra, phóng về phía đồn cảnh sát.

Cô vừa đến cổng đồn cảnh sát, xe còn chưa kịp dừng hẳn thì một chiếc xe cảnh sát đã dừng lại ngay bên cạnh.

Lương Chí Bân mặt mày sa sầm bước xuống xe.

Vừa nhìn thấy Bùi Hiểu Nguyệt, ông sững lại một thoáng rồi lập tức nở nụ cười: “Tiểu Bùi, sao cháu lại đến đây?”

Cách gọi “Tiểu Bùi” này của Lương Chí Bân nghe có hơi thân mật nhưng cũng không quá khác thường, tối qua ở cục cảnh sát, ông ấy đã xưng anh gọi em với Nguyễn Kiến Quốc, thậm chí còn trao đổi số điện thoại cho nhau.

“Cảnh sát Lương, bạn cháu đã gần hai năm không về nhà, mỗi tháng ngoài một tin nhắn ra thì không có tin tức gì khác. Ba mẹ bạn cháu lo cho cô ấy nên đến báo án, muốn nhờ cảnh sát tìm giúp và khuyên cô ấy về nhà.”

Lương Chí Bân gần đây đặc biệt nhạy cảm với những từ khóa như “hơn một năm”, “hơn hai năm”, ông ấy lập tức để tâm, định trò chuyện thêm với Bùi Hiểu Nguyệt vài câu để tìm hiểu tình hình thì nghe có người gọi tên cô.

Lương Chí Bân lập tức gạt đi ý định vừa rồi, ông ấy gật đầu với Bùi Hiểu Nguyệt rồi sải bước vào trong đồn cảnh sát.

Lúc này Vu Hân Nhiên cũng đã đi tới bên cạnh Bùi Hiểu Nguyệt.

“Em quen viên cảnh sát vừa rồi à?” Vu Hân Nhiên hỏi.

Bùi Hiểu Nguyệt liếc nhìn vợ chồng Trương Kim Hà, sau một buổi chiều trấn tĩnh, dù vẻ mặt họ vẫn còn vương nét đau buồn nhưng đã khá hơn lúc sáng rất nhiều.

“Cũng có thể coi là quen. Tối qua em và ba mẹ nuôi còn đến đồn cảnh sát để cung cấp manh mối.”

Một câu nói của Bùi Hiểu Nguyệt đã thu hút sự chú ý của những người khác.