“Cái chân này của chị là do hắn ta đánh gãy. Lúc đó chị đau đến ngất đi. Khi chị tỉnh lại, chị bị hắn ta dùng dây thừng trói vào cạnh giường trong phòng hắn ta.”
“Hắn ta khóc lóc nói xin lỗi chị, rằng hắn ta không cố ý, hắn ta cũng không muốn đánh chị chút nào. Hắn ta khóc thương tâm như vậy, nhưng chị sẽ không đời nào tin hắn ta nữa.”
“Chị khóc lóc cầu xin hắn ta thả chị đi, hắn ta không đồng ý, nói phải đợi chị dưỡng thương xong đã mới cho chị về, nếu không ba mẹ chị sẽ không tha cho hắn ta. Hắn ta thậm chí còn nhờ người gọi điện cho ba mẹ chị, nói chị ở nhà bạn học chơi hai ngày.”
“Ba mẹ chị thương chị, cũng rất tin tưởng chị, đến khi họ nhận ra có chuyện không ổn thì chị đã bị hắn ta nhốt hai ba ngày rồi.”
“Ba mẹ chị tìm chị khắp nơi, hỏi mấy người mới biết chuyện chị và Tiền Phong Hoa đang hẹn hò.”
“Họ chạy đến nhà Tiền Phong Hoa, Tiền Phong Hoa bịt chặt miệng chị lại, không cho chị phát ra một âm thanh nào hết.”
“Sau đó là ba chị đạp cửa nhà hắn ta, lục soát từng phòng một mới tìm thấy chị.”
“Bọn họ đưa chị đến bệnh viện, Tiền Phong Hoa cũng bị họ đưa đến đồn cảnh sát.”
“Mắt cá chân của chị bị gãy nát, sau này dù có dưỡng tốt cũng không thể đi lại như người bình thường được nữa.”
“Kết quả xử lý cuối cùng của chuyện này là hắn ta xin lỗi và bồi thường cho chị.”
Vu Hân Nhiên đau đớn nhắm mắt lại, một lúc lâu sau cô ấy mới mở mắt ra: “Ba mẹ chị không đồng ý, nhưng luật sư mà cha hắn ta mời đến nói hắn ta là trẻ vị thành niên, dù có phạm tội cũng chỉ vào trường giáo dưỡng vài ngày, rất nhanh sẽ được ra ngoài.”
“Ông ta khuyên ba mẹ chị nên nghĩ thoáng ra, nếu không nghĩ thoáng được, họ có rất nhiều cách để khiến ba mẹ chị phải nghĩ thoáng. Họ nói câu đó chưa được hai ngày, ba chị đã mắc sai lầm lớn trong công việc, sau đó ba chị, người vốn không nên có trong danh sách sa thải, đã bị sa thải.”
“Sau đó có người nói cho gia đình chị biết, ba của Tiền Phong Hoa có quan hệ rất tốt với một vị lãnh đạo nào đó trong nhà máy. Sau khi xảy ra chuyện này, ba của Tiền Phong Hoa đã xách đồ đến tìm vị lãnh đạo đó mấy lần.”
Vu Hân Nhiên nói xong, chìm vào im lặng.
Bùi Hiểu Nguyệt vừa định nói chuyện, một người phụ nữ trung niên xách hộp cơm đi vào.
“Nhiên Nhiên, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hẵng làm việc.” Người phụ nữ trung niên đặt đồ ăn lên bàn, sau đó vội vã ra ngoài.
Vu Hân Nhiên mở hộp cơm ra, mùi thơm nồng nàn lan tỏa: “Em ăn cơm chưa? Nếu chưa thì ăn cùng chị nhé, mẹ chị nấu ăn khá ngon đấy.”
Bùi Hiểu Nguyệt đã ăn một bữa trước khi lên tàu cao tốc, vừa xuống tàu cô lại ăn một cái bánh mì và uống một chai nước nên bây giờ cô không những không đói mà còn hơi no.
Vu Hân Nhiên cũng không mời nữa.
Sau khi ăn một miếng sườn xào chua ngọt mẹ làm, cô ấy hỏi: “Rốt cuộc tại sao em lại tìm chị thế?”
“Em có một người bạn, đã mất tích gần hai năm rồi.” Bùi Hiểu Nguyệt nói ra lý do đã chuẩn bị sẵn.
Động tác ăn cơm của Vu Hân Nhiên khựng lại, cô ấy đột ngột ngẩng đầu nhìn Bùi Hiểu Nguyệt.
Bùi Hiểu Nguyệt nói: “Vừa hay em có việc phải về quê của chị ấy nên nhớ đến chị ấy, em đến nhà chị ấy muốn hỏi thăm tình hình gần đây nhưng chưa kịp mở miệng hỏi đã nghe được cuộc nói chuyện của cha mẹ chị ấy rồi.”
“Bọn họ nói rằng chị ấy đi du lịch, sau một thời gian du lịch, chị ấy quyết định ở lại nơi đó dạy học tình nguyện.”
“Từ lúc chị ấy đi du lịch đến nay đã hơn một năm, không ai gặp được chị ấy cả.”
Những lời này của Bùi Hiểu Nguyệt là kịch bản mà cô và Lâm Tương Bình đã thống nhất lúc ở trên tàu.
Nói ra cũng thật trùng hợp, sau khi trò chuyện sâu với Lâm Tương Bình, cô mới phát hiện ra rằng hóa ra mình và Lâm Tương Bình đã quen biết nhau từ lâu.
Nhiều năm trước, họ đã tham gia cùng một nhóm, nhóm đó là một nhóm nhạc cổ phong, vào những năm 2017, 2018, nhóm rất sôi nổi.