Cả ba điều kiện này đều vô cùng khắt khe, vì vậy dù có người đưa ra giả thuyết này thì cũng nhanh chóng bị bác bỏ.
Bây giờ họ có nằm mơ cũng không ngờ giả thuyết bị họ bác bỏ lại thật sự xảy ra!
Vào giờ khắc này, Lương Chí Bân và những người khác đều không giấu nổi vẻ kích động. Có được video này, tiến độ điều tra của họ sẽ có một bước tiến vượt bậc.
Lương Chí Bân dẫn đầu toàn thể cảnh sát có mặt ở đây cúi đầu cảm ơn mấy người Bùi Hiểu Nguyệt.
Cả đời này Chu Tố Phân và Nguyễn Kiến Quốc còn chưa được cảnh sát trịnh trọng cảm ơn như vậy, thế nên cả hai người kích động đến mức mặt đỏ bừng.
Nội tâm Bùi Hiểu Nguyệt vào lúc này cũng dâng trào một cảm xúc lạ thường.
Cô nhìn những viên cảnh sát trước mắt, những người đã thức đêm lật xem hồ sơ, điều tra các vụ báo án mất tích trong gần hai năm qua, đột nhiên cảm thấy trên con đường giải oan cho Lâm Tương Bình, cô không hề cô đơn.
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, trên đường trở về, Chu Tố Phân và Nguyễn Kiến Quốc cũng nói nhiều hơn.
Là người phát hiện ra chuyện này, Bùi Hiểu Nguyệt càng được hai vợ chồng hết lời khen ngợi.
Hai vợ chồng đưa cô đến cổng đạo quán, nhìn theo cô vào trong, dặn cô khóa cửa cẩn thận rồi họ mới rời đi.
Sau khi hai người bọn họ đi rồi, Bùi Hiểu Nguyệt vuốt ve cổ tay mình, sau đó Lâm Tương Bình hóa thành một luồng sáng xuất hiện trước mặt cô.
Đồn cảnh sát là nơi tràn ngập chính khí, có thể khắc chế mọi tà ma. Là một hồn ma tràn ngập âm khí, Lâm Tương Bình không thể đến gần.
Huống chi sau khi bị ném xuống sông Tầm Long, cô ấy đã trở thành một phược địa linh bị trói buộc ở đoạn đường gần đó.
Cô ấy vốn dĩ không thể rời đi, trừ khi giống như phược địa linh trong các tiểu thuyết thần thoại xa xưa, kéo một người xuống nước cho chết đuối để người đó trở thành phược địa linh mới.
Chỉ là cô ấy mới chết được hai năm, lý trí vẫn còn. Cũng bởi vì sau khi chết, cô ấy không để lòng hận thù với Tiền Phong Hoa chiếm lấy toàn bộ tâm trí, trong lòng cô ấy ngoài mối hận dành cho Tiền Phong Hoa thì còn có nỗi nhớ cha mẹ, sự áy náy và hối hận về quá khứ của mình.
Vì vậy cô ấy đã trở thành phược địa linh, chứ không phải địa phược linh.
Địa phược linh và phược địa linh chỉ khác nhau một chữ, nhưng bản chất giữa chúng lại hoàn toàn khác biệt với nhau.
Địa phược linh là ác linh, nếu trở thành địa phược linh, cô ấy sẽ mất hết lý trí, trở thành vật chứa của lòng hận thù. Nói một cách dễ hiểu, cô ấy sẽ trở thành lệ quỷ.
Chỉ là điều này cần một thời gian rất dài.
“Chị thấy không, có rất nhiều người đang nỗ lực vì chị đấy.” Bùi Hiểu Nguyệt nói với Lâm Tương Bình.
Lâm Tương Bình gật đầu, tuy không thể xuất hiện trong đồn cảnh sát nhưng cô ấy nhập vào trong Sổ Sinh Tử nên biết rất rõ tình hình bên ngoài.
Nói thật, cô ấy cũng rất cảm động trước những việc mà các cảnh sát đã làm.
“Bọn họ đều là người tốt.” Lâm Tương Bình nói.
Bùi Hiểu Nguyệt đặt Sổ Sinh Tử lên bàn trang điểm, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt. Sau khi xong xuôi, cô chúc Lâm Tương Bình ngủ ngon rồi chìm vào giấc ngủ.
Lâm Tương Bình đứng bên cửa sổ, ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua khe hở mà Bùi Hiểu Nguyệt đã chừa sẵn chiếu lên người cô ấy.
Linh hồn của cô ấy cảm nhận được từng đợt khoan khoái dễ chịu. Cảm giác này giống như được uống một ly nước bạc hà ướp lạnh trong những ngày hè nóng nực.
Dần dần, cô ấy cũng nhắm mắt lại, đây là lần đầu tiên cô ấy ngủ vào ban đêm kể từ khi trở thành hồn ma.
Lâm Tương Bình ngủ rất yên bình.
Mà ở Kính Thành Hoa Phủ cách đó không xa, trong biệt thự của Tiền Phong Hoa, bạn gái mới của hắn ta đã ngủ say.
Còn hắn ta thì ngồi trên ghế sô pha, lòng dạ không yên nổi.
Lâm Tương Bình đã chết gần hai năm, nói thật, Tiền Phong Hoa không ngờ thi thể của cô ấy lại bị người ta phát hiện.