Tiểu Dương đang nói chuyện với Chu Tố Phân ở bên cạnh để ý thấy ánh mắt của Bùi Hiểu Nguyệt liền vội vàng giới thiệu: “Anh Tiền là người nổi tiếng của Kính Thành Hoa Phủ tụi em đấy! Anh ta là cư dân ở khu biệt thự, vừa tốt nghiệp đại học đã thành lập công ty công nghệ Hoa Tương, hai tháng trước còn lên cả báo Thanh Niên địa phương nữa.”
Nói xong, cô ấy lại tha thiết nhìn về phía Chu Tố Phân: “Chị xem, ngay cả nhân tài công nghệ mới nổi như vậy cũng ở khu tụi em, sau này nhà ở khu tụi em chắc chắn sẽ tăng giá!”
Bùi Hiểu Nguyệt nghe vậy liền cúi đầu mở khóa điện thoại, tìm đến tài khoản WeChat của báo Thanh Niên, lật đến bài phỏng vấn doanh nhân trẻ ưu tú. Người được phỏng vấn: Tổng giám đốc công ty công nghệ Hoa Tương, Tiền Phong Hoa.
...
Lúc trở lại hẻm Đạo Quán đã là buổi chiều, trước khi về, cô và Chu Tố Phân đã ăn tạm một bát mì ở bên ngoài.
Nằm dưới gốc cây đoạn, xuyên qua những kẽ lá dày đặc, cô thất thần nhìn bầu trời xanh thăm thẳm bên trên.
Một lúc sau, cô cầm điện thoại lên lướt diễn đàn địa phương và các video ngắn. Cư dân mạng có rất nhiều suy đoán về vụ án xác chết trong xi măng, nói kiểu gì cũng có nhưng lại không có một thông tin nào hữu ích cả.
Cô lại tìm kiếm tên của Tiền Phong Hoa, phát hiện anh ta khá nổi tiếng trong mục công nghệ của diễn đàn địa phương, được coi là một cao thủ máy tính, tài khoản trên diễn đàn địa phương có đến bảy, tám mươi nghìn người theo dõi.
Những bài viết thảo luận về anh ta nhiều không kể xiết.
Tóm lại một câu: Người này phẩm hạnh ưu tú, năng lực xuất chúng, là đối tượng ngưỡng mộ của cánh mày râu, đối tượng mơ mộng của phái nữ.
Bùi Hiểu Nguyệt trợn trắng mắt, cảm giác cạn lời và ghê tởm trào dâng trong l*иg ngực.
Có lẽ giấc mơ đó có tám chín phần là thật, mà nếu là thật thì những lời khen ngợi này mới nực cười làm sao. Một gã đàn ông ở nhà đánh vợ, cấu kết với nhà vợ để gϊếŧ vợ phân xác rồi đổ xi măng vứt xuống sông Tầm Long, thế mà hắn không chỉ được săn đón mà còn là một trong mười đại biểu doanh nhân trẻ ưu tú của thành phố Tầm Giang.
Chuyện của bản thân Bùi Hiểu Nguyệt còn rối như tơ vò chưa gỡ nổi, lại gặp phải chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái, nói thật cô không muốn dính vào vũng nước đυ.c này, nghĩ đến đã thấy phiền lại thêm phiền rồi.
Cô không thể chạy đến đồn cảnh sát nói rằng mình mơ thấy hiện trường người phụ nữ đó bị gϊếŧ được, đúng không?
Chỉ sợ ngay lập tức cô sẽ bị chẩn đoán là do người thân trong nhà qua đời dẫn đến đau buồn quá độ, tinh thần bất thường, xuất hiện ảo giác, đúng không?
Chuyện này mà truyền về hẻm Đạo Quán, cha mẹ nuôi sẽ kéo cô đi bệnh viện khám bệnh thì không nói, e rằng những bà thím lắm điều vẫn luôn không ưa thầy trò cô lại bắt đầu tung tin đồn nhảm.
Cho nên chẳng thà cứ coi như không biết, đỡ phải rước thêm phiền não cho mình.
Chỉ là nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trong lòng cô lại như có một tảng đá lớn đè nặng. Cảnh cô gái trong mơ bị đánh đập, bị phân xác cứ thay nhau hiện lên trong đầu, Bùi Hiểu Nguyệt cũng không biết mình đã thở dài bao nhiêu lần nữa.
Gió hiu hiu nhẹ nhàng, nhiệt độ vừa phải, cộng thêm tối qua mơ nhiều, ngủ không được ngon giấc nên cô bất giác ngủ thϊếp đi.
Cô cảm thấy mình lại đang mơ bởi vì cô nhìn thấy ông Bùi, ông Bùi đang ngồi trên hũ tro cốt của mình, đang cười híp mắt nhìn cô...
Chưa đợi cô mở miệng nói gì thì ông Bùi đã trở nên nghiêm túc, luyên thuyên nói với cô một tràng dài, đến khi Bùi Hiểu Nguyệt tỉnh lại, chỉ nhớ được một câu.
Bảo vật sư môn có thể giải quyết phiền não hiện tại.
Cô đang định quay về xem thử thì lại nhìn thấy trên chiếc bàn vốn trống không bên cạnh ghế xếp đã có thêm hai món đồ.
Đó là “bảo vật sư môn” của đạo quán Lê Hoa của bọn họ.
Loại chuyện tâm linh này đã thấy nhiều nên Bùi Hiểu Nguyệt cũng không còn sợ hãi như lúc sáng sớm nữa, cô đưa tay định lấy “bảo vật sư môn”. Ngay khi chạm vào chiếc kính mắt rách nát trên cuốn sách, một luồng sáng vàng lóe lên, sau đó Bùi Hiểu Nguyệt chỉ cảm thấy ngón tay ngứa ran, trước mắt tối sầm rồi mất đi ý thức...