Nam Phù mặc cùng kiểu váy liền nhưng khác màu, tóc dài xõa trên vai, một chân khẽ co lên, chỉ đứng một cách tùy ý mà thu hút ánh nhìn của cả đám đông.
Đừng nói Cố Hưng Thần, ngay cả cô cũng nhìn ngây người vài giây.
Trong nháy mắt, vẻ khác thường của Cố Hưng Thần và cười trộm của nhân viên bán hàng đều có lời giải thích.
Cố Hưng Thần không được tự nhiên giải thích: "Là... là lúc em vào phòng thử đồ thì gặp."
Sắc mặt Khúc Thuần cứng đờ. Vội cúi đầu nhịn xuống hận ý, thầm mắng:
Sao chỗ nào cũng gặp con tiện nhân Nam Phù này vậy?Cô trăm cay ngàn đắng mới giành được Cố Hưng Thần, bao nhiêu nữ sinh đều nói cô nhặt được bảo bối, sao có thể để Nam Phù dễ dàng dụ dỗ quay lại như thế được?
Cô ta nghiến răng, lập tức gọi Nam Phù đang định rời đi lại: "Nam Phù! Cậu sao lại cũng ở chỗ này?"
Nam Phù quay đầu, lạnh nhạt liếc cô một cái. Trần Nam Nam thay cô trả lời: "Còn có thể làm gì nữa, mua quần áo chứ còn gì."
Khúc Thuần đến bên cạnh Cố Hưng Thần, khoác lấy tay anh cười: "Trùng hợp ghê, đúng lúc Hưng Thần định mua quần áo cho tôi, không ngờ lại chọn cùng một chiếc, hai chúng ta cũng ăn ý thật đấy."
Nam Phù không kiên nhẫn nghịch điện thoại. Trần Nam Nam đánh giá cô một lúc, cười nhạo một tiếng, ra vẻ không đồng tình với dáng người cô.
Nụ cười trên mặt Khúc Thuần suýt thì không giữ được, miễn cưỡng nhếch nhếch môi: "Dáng tôi không đẹp, mặc lên không đẹp bằng cậu, nhưng may mà Hưng Thần không để ý, đúng không, Hưng Thần?"
Cố Hưng Thần đứng im như khúc gỗ, cứng đờ gật đầu một cái.
Nam Phù buông điện thoại xuống, thong thả nói: "Cô làm sao biết anh ta không để ý? Trước kia lúc hai người đang mập mờ, chính là Cố Hưng Thần một mực phủ nhận, hơn nữa chính miệng nói với tôi: "Anh sao có thể để ý Khúc Thuần được? Dáng người cô ta trước sau như một, đùi còn to hơn cả eo của em nữa.""
Mẹ nó! Còn có chuyện như vậy à?!
Trần Nam Nam trợn trừng hai mắt, mấy nhân viên cửa hàng cũng len lén dỏng tai nghe. Trong đó còn có một cô gái lén lấy điện thoại ra, phấn khích quay lại.
Khúc Thuần lập tức buông tay Cố Hưng Thần ra, mặt đỏ hết cả lên: "Anh thật sự từng nói như vậy à?"
Cố Hưng Thần cũng hoảng hốt, hồi trước để trấn an Nam Phù, anh đúng là từng nói thế thật. Anh khi ấy đúng thật là chướng mắt thân hình của Khúc Thuần, nào biết bị cô lả lơi vài lần liền không kìm được, bây giờ hai người đang lúc tình nồng ý mật, anh làm sao dám thừa nhận: "Không, không có, tuyệt đối không có!"
Khúc Thuần lập tức lấy lại tự tin: "Nam Phù, tôi biết cậu sau khi chia tay với Hưng Thần vẫn còn không cam tâm, nhưng tôi chủ động chào hỏi rồi, sao cậu vừa mở miệng đã châm ngòi ly gián vậy? Tính tôi thoải mái, có thể không chấp nhặt với cậu, nhưng chúng ta cũng từng là bạn, cậu như vậy thì quá tổn thương người khác rồi."
Tầm mắt Nam Phù hướng sang, Cố Hưng Thần chột dạ, không dám nhìn thẳng cô.
Nam Phù làm bộ lấy điện thoại ra: "Nếu mà cô không tin, tôi có thể cho cô xem lịch sử trò chuyện của chúng tôi. Lúc trước anh ta thề son sắt đảm bảo với tôi là sẽ không yêu anh em tốt của mình, anh ta còn nói, anh ta chỉ coi cô là đàn ông..."
"Tôi không để ý." Khúc Thuần run run môi, cắt ngang lời cô: "Tuy rằng trước kia anh ấy xem tôi như đàn ông, nhưng chúng tôi là anh em tốt! Hiện tại anh ấy và tôi ở bên nhau, tức là anh ấy coi tôi là phụ nữ!"
Anh em tốt? Nam Phù không thèm che giấu cười giễu cợt.
Trần Nam Nam cười nói: "Cô đừng có làm ô uế cái từ "anh em tốt" nữa, cô từng thấy anh em nào tốt đến mức lăn lên giường cùng nhau chưa? Là tiểu tam thì là tiểu tam, đừng tự dát vàng lên mặt!..."
Khúc Thuần vừa định mở miệng, gương mặt Cố Hưng Thần vặn vẹo duỗi tay ngăn cô lại: "Đều đừng nói nữa, chúng ta đi."
Nam Phù không nhanh không chậm giơ tay chặn bọn họ lại: "Chờ một chút, nói cho rõ ràng rồi đi. Hai người cứ vậy mà đi rồi ngược lại khiến tôi giống như tiểu tam đến kiếm chuyện à? Khúc Thuần, hôm nay tôi nói cho rõ ràng, cô cũng không cần phải đề phòng tôi như phòng trộm, loại như Cố Hưng Thần, cho không tôi cũng không thèm!"
Khúc Thuần bĩu môi, rõ ràng không tin.
Nam Phù không thèm để ý mà nói tiếp: "Biết tại sao không? Vì anh chỉ số thông minh thấp. Bạn bè xung quanh tôi ai cũng biết cô là con kỹ nữ trà xanh, không đúng, là một con kỹ nữ nữ hán tử. Chỉ có mỗi anh ta là không nhận ra." Khúc Thuần nói: "Nói cái gì mà kỹ nữ với kỹ nữ, cậu xem diễn đàn Hải Giác nhiều quá rồi đấy."
[Diễn đàn Hải Giác: một diễn đàn giả tưởng chuyên phơi bày drama, phốt, thường được dùng trong truyện để thay thế các diễn đàn đời thực như Douban hay Weibo phụ.]
Nam Phù khoác vai Trần Nam Nam cười khẩy: "Đúng là xem nhiều thật. Chứ không sao phát hiện ra mấy bài chửi cô? Hồi trước cô làm kỹ nữ trà xanh thủ đoạn còn không quá cao, bị bạn gái người ta phát hiện đánh cho chết khϊếp, bài chửi cô đến giờ vẫn còn treo trên Hải Giác đó. Về sau, cô liền nhắm đến Cố Hưng Thần, thay đổi chiến thuật, làm bộ cái gì mà nữ hán tử. Thật lòng mà nói, tôi còn rất bội phục cô, mấy minh tinh trong giới giải trí làm màu cũng chưa chắc chuyên nghiệp bằng cô."
Khúc Thuần cả người run lên, một luồng khí lạnh từ sau gáy ập tới. Cô ta làm sao mà biết được? Biết từ khi nào? Nếu đã biết tại sao lại không nói cho Cố Hưng Thần?
Trong nháy mắt, đầu cô ong lên như nổ tung, trước mắt xuất hiện đầy những đốm trắng như bông tuyết, cô cố gắng mở mắt, thấy vẻ mặt khó hiểu của Cố Hưng Thần.
"Anh đừng nghe cô ta nói nhăng nói cuội," cô run rẩy môi khàn giọng nói: "Cô ta đang bịa chuyện!"
Cố Hưng Thần cũng có chút luống cuống, nhưng rất nhanh anh phản ứng lại: "Anh không tin... Nếu đây là sự thật, vậy tại sao em không nói sớm, còn để mặc cho bọn anh..."
"Bởi vì tôi thấy anh ngu." Nam Phù "chậc" một tiếng: "Đường đường là bạn trai của Nam Phù tôi mà lại không nhìn thấu bộ mặt thật của một người phụ nữ, tôi cảm thấy anh kéo thấp chỉ số thông minh của tôi. Huống chi, nếu như anh nhìn ra, mà vẫn để cô ta chơi trò mập mờ cùng anh, đây lại là vừa ngu lại độc."
Sắc mặt của Cố Hưng Thần cũng chẳng khá hơn Khúc Thuần là bao, anh nhìn gương mặt bình tĩnh lại khinh thường của Nam Phù, cảm nhận được móng tay Khúc Thuần đang bấu chặt vào da thịt mình, vô thức tin ba phần: "Cái bài viết... mà em nói, thật sự có sao?"
Nam Phù thấy anh tin, cười trào phúng: "Cái này anh phải tự đi tìm, tôi không..."
"Đừng nói nữa đừng nói nữa!" Khúc Thuần thét lên cắt ngang lời cô: "Cô nói hươu nói vượn gì vậy! Cô chính là ghen tị với tôi thì có!"
Nam Phù khẽ mỉm cười: "Tôi có gì phải ghen tị với cô? Tôi chúc hai người các người một đôi tra nam tiện nữ
bách niên giai lão, ngàn vạn lần đừng đi hại người tốt nữa."
Nói xong, cô kéo Trần Nam Nam quay người rời đi.