Có người vào phòng thử đồ bên cạnh.
Trần Nam Nam vẻ mặt dữ tợn nhỏ giọng nói: "Là đôi cẩu nam nữ kia à?"
Nam Phù bình tĩnh gật đầu. Thật ra, ngay từ câu đầu tiên Khúc Thuần nói cô đã nhận ra rồi. Cái giọng điệu vô tư nhưng lại ngấm ngầm vẻ kỹ nữ ấy ngoài cô ta ra thì còn ai nữa?
Việc cô và Cố Hưng Thần chia tay, phần lớn nguyên nhân là vì Khúc Thuần.
Cô ta tự nhận là "nữ hán tử", lấy danh nghĩa anh em quấn lấy Cố Hưng Thần, luôn ghen tức với cô bạn gái là cô đây, trong tối ngoài sáng ám chỉ với Cố Hưng Thần rằng tính cách của cô không tốt.
Tính cách của Nam Phù thẳng thắn, không quen nhìn kiểu giả vờ giả vịt của cô ta, cũng khinh thường việc cô ta không chịu cạnh tranh công bằng, chỉ biết dùng mấy thủ đoạn hèn hạ, bởi vậy thường xuyên giận dỗi với Cố Hưng Thần.
Thế nhưng Cố Hưng Thần một mực tin rằng giữa họ là huynh đệ tình thâm, mình cô ngang ngược vô lý, là lòng đố kỵ quấy phá.
Nam Phù vốn kiêu ngạo, làm sao chịu nổi ủy khuất như thế, cô còn chưa kịp nói chia tay, đã bị Cố Hưng Thần lấy lý do là cô hay giở tính trẻ con đá.
Kiếp trước cô khổ tâm mà nói không nên lời, kiếp này nhất định không thể để hai người kia sống yên ổn.
Cô tạm thời đè nén sự lạnh lẽo trong lòng xuống.
Sau khi đẩy Trần Nam Nam ra ngoài, cô sải bước đôi chân thon dài, lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn.
Nam Phù vốn đã có làn da trắng, mặc váy trắng, lại được ánh đèn chói lọi chiếu vào, trông như toàn thân phát sáng.
Trần Nam Nam cố ý tấm tắc lên tiếng: "Ôi chao, đây là đại mỹ nữ nhà ai thế này? Không ai cần thì tôi ôm đi luôn đấy nhé!"
Nam Phù tuy rằng tự luyến, nhưng được người khác khen vẫn thấy vô cùng thỏa mãn, cô dỗi nói: "Biến đi giùm!"
Cô liếc mắt quyến rũ, long lanh như gợn sóng, đừng nói Trần Nam Nam, ngay cả bạn trai cũ của cô như Cố Hưng Thần cũng có chút đứng ngồi không yên.
Trước kia Nam Phù dù có kiêu kỳ thì cùng lắm chỉ được xem là đáng yêu, nhưng cho dù nhan sắc có đẹp đến đâu, sao có thể sánh bằng vẻ quyến rũ hiện tại?
Yết hầu Cố Hưng Thần khẽ chuyển động, hận không thể kéo Khúc Thuần đang lề mề kia đi ngay lập tức.
Trần Nam Nam như vừa trông thấy Cố Hưng Thần kêu lên kì quặc: "Ơ kìa, Cố Hưng Thần, anh cũng ở đây à? Mua quần áo cho bạn gái mới à?"
Bạn gái mới? Các nhân viên cửa hàng lập tức vểnh tai lên hóng.
Cố Hưng Thần xấu hổ hạ khóe miệng cười gượng: "Bọn tôi chỉ xem cho vui thôi... Nam Phù, bộ đồ này em mặc đẹp đấy."
Trần Nam Nam bĩu môi, cười lạnh một tiếng.
Nam Phù quay sang nói với nhân viên: "Bộ này tôi mặc luôn, giúp tôi gói bộ quần áo cũ lại nhé."
Cố Hưng Thần "chạm vào cái đinh mềm", cười gượng một tiếng, đúng lúc Khúc Thuần bước ra, giảm bớt sự xấu hổ của anh.
"Hưng Thần, thế nào?"
Anh chẳng buồn nhìn lấy một cái: "Ừ, được đấy, lấy bộ này đi."
Khúc Thuần cười: "Anh cũng phải nhìn em một chút chứ."
Cố Hưng Thần liếc nhìn một cái có lệ, này vừa thấy, tức khắc cảm thấy một lời khó nói hết. Vốn dĩ vẻ ngoài của Khúc Thuần đã hơi nhạt nhòa, nếu trang điểm kỹ thì còn miễn cưỡng coi như phong cách thanh thuần, nhưng hôm nay có Nam Phù đối lập, lập tức nhìn ra sự chênh lệch.
Với dáng người Nam Phù dù trên dưới chỉ mỗi màu trắng thì vẫn hào quang bốn phía, Khúc Thuần dáng người bình thường, vốn váy ngắn đến đùi giờ lại dài đến đầu gối, lập tức mất đi cảm giác "dục cự mà nghênh".
Huống chi đỏ rực thế này cũng không phải ai đều có thể gánh nổi.
Cố Hưng Thần trước giờ vẫn tưởng mình yêu là tâm hồn của Khúc Thuần, nhưng hôm nay so sánh với Nam Phù, anh bỗng chốc có chút lung lay với suy nghĩ ban đầu.
Không chỉ anh xấu hổ, nhân viên bán hàng lúc trước còn khen vóc dáng Khúc Thuần đẹp cũng cạn lời mất ba giây.
Khúc Thuần hoàn toàn không nhận ra Nam Phù đang đứng ngay cửa, cười hì hì nói: "Em thấy cũng được mà, váy này hợp với da em, em trắng hơn nhiều có phải không?"
Nhân viên bán hàng nhìn Nam Phù trắng đến mức phát sáng và cô đối lập, không nhịn được cười mỉa. Ngay cả ánh mắt nhìn Cố Hưng Thần cũng có chút kỳ lạ. Người này ánh mắt kiểu gì thế, nữ thần không cần lại đi chọn đồ ngốc như này?
Cố Hưng Thần bị mọi người nhìn đến nóng ran cả mặt, thế nhưng Khúc Thuần cứ tiếp tục hỏi anh, không nhịn được mà rống lên: "Được rồi! Đừng lề mề, lấy cái này đi!"
Khúc Thuần có chút ngượng ngùng, nhưng cô không nổi giận, trái lại nhếch miệng cười: "Haiz, em đã nói trước rồi, dáng em mặc gì cũng không đẹp. Cái này em không cần, em cũng mệt rồi, chúng ta về đi."
Câu nói này cô nói với vẻ mặt ủy khuất, nhìn như lui một bước, nhưng thực ra là từng chiếc đinh mềm cắm thẳng vào Cố Hưng Thần. Anh trước kia khi còn làm bạn bè với Khúc Thuần vẫn luôn cho rằng đây là chu đáo, đến khi thành người yêu mới phát hiện, kiểu chu đáo "trong bông có kim" thế này mới là thứ làm tổn thương người ta trong vô hình.
Vốn định dỗ dành vài câu, nhưng khi nhìn thấy Nam Phù đang đứng ở cửa thanh toán, anh ngược lại không muốn mất mặt.
"Anh nói lấy thì cứ lấy, em mặc luôn bộ đó đi."
Khúc Thuần bị lời nói "bá đạo" của anh mà trong lòng mềm nhũn, đỏ mặt khẽ gật đầu. Vừa định đi đến quầy thanh toán, liếc mắt đã nhìn thấy hạc trong bầy gà là Nam Phù.