Đạo diễn thấy cô bước ra thì đứng lên quan sát một lúc, trông như không hài lòng, đưa tay xoa cằm. Ông cau mày hồi lâu nhưng cũng nói không ra được nguyên nhân. Đúng lúc nhìn thấy Lục Hành Bắc đi ra, ông liền vội chào hỏi: “Tiểu Lục, cậu xem, trang điểm của cô ấy có gì đó không ổn phải không?”
Tô Diệp sắc mặt khẽ biến, cũng quay theo ánh mắt của Lục Hành Bắc.
Nam Phù ngoảnh lại, mỉm cười thoải mái để mặc họ quan sát. Lục Hành Bắc mặc một bộ áo dài đen kiểu Thanh sam*, mày kiếm mắt sáng, khí chất cứng cỏi. Diện mạo này trông chẳng khác nào một hiệp khách dọc ngang thiên hạ, lại càng không giống nhân vật trong nguyên tác — con trai của Ma giáo.
(Kiểu Thanh sam là kiểu như sườn xám, có nút cài ở gần vai nhưng phần chân váy bên dưới thì xòe ra, không ôm sát.)
Nam Phù vốn chỉ tùy ý liếc anh một cái, không ngờ khi tầm mắt lướt xuống eo thì lại không rời ra được.
Vì muốn chuyển mình thành diễn viên thực lực, những năm qua Lục Hành Bắc luôn kiên trì rèn luyện, bờ vai rộng và vòng eo thon là yêu cầu tối thiểu anh đặt ra cho bản thân. Nhiều năm như vậy, vòng eo của anh thậm chí còn nhỏ hơn một số nữ minh tinh trong giới giải trí. Có lẽ cũng ý thức được ưu điểm này, tổ phục trang đã đặc biệt chọn cho anh một chiếc đai lưng đen bản rộng, quấn chặt, khắc họa nên một đường cong thẳng tắp.
Nam Phù vẫn nhớ rõ cảm giác ấy — rõ ràng chỉ là một lần chạm vô tình, vậy mà ký ức lại bỗng trở nên sống động. Eo của Lục Hành Bắc như một thanh sắt nóng được bọc trong lớp nhung, ấm áp mà lại mang theo hơi nóng bỏng rát, khiến tai cô đỏ bừng.
Thấy cô rũ hàng mi xuống, Lục Hành Bắc tưởng rằng cô bị ấm ức. Hiếm khi thấy cô gái này ngoan ngoãn như vậy, anh liền cười nói: “Cũng không có gì quá nghiêm trọng, chỉ là...” Anh chỉ vào chân mày cô: “Chúng ta quay phim võ hiệp, chứ không phải phim Hàn.”
Đạo diễn hơi ngớ ra, nhìn kỹ lại thì quả đúng thế. Ngũ quan của Nam Phù rất đẹp, kiểu trang điểm nào cũng hợp, nhưng nhìn kỹ thì lộ ra sự không ăn khớp.
Hai hàng lông mày vừa dài vừa dày trên khuôn mặt nữ hiệp trông thật chói mắt. Lông mày rậm, đặc biệt là kiểu lông mày ngang Hàn Quốc, thường làm mềm các đường nét gương mặt, tăng vẻ dịu dàng. Nhưng nhân vật của Nam Phù là nữ hiệp căm ghét cái ác, sao có thể để người ta nhìn ra sự yếu mềm?
Sắc mặt đạo diễn lập tức sa xuống: “Tô Diệp, dẫn cô ấy xuống sửa lại trang điểm.”
Tô Diệp khựng lại, liếc thấy Lục Hành Bắc rũ mi không tỏ thái độ gì, cô cắn môi, không cam lòng nói: “Đạo diễn Lý, tôi thấy trang điểm thế này không vấn đề. Giờ kiểu lông mày này đang thịnh hành, hơn nữa toàn bộ nữ diễn viên trong đoàn đều để như vậy. Chú nhìn Tưởng Bội Bội mà xem, tôi thấy cũng rất ổn mà.”
Ý ngoài lời chính là: người khác đều không bị nói gì, cớ sao đến lượt Nam Phù lại không được?
Lục Hành Bắc nghe vậy khẽ bật cười, nhưng không nói gì.
Đạo diễn rít một hơi thuốc, cũng không nói thêm, chỉ phất tay một cái. Tô Diệp lập tức hiểu ý — chuyện này không bàn cãi. Tô Diệp vốn chẳng phải kẻ không biết thời thế. Dù cô là chuyên gia trang điểm đang rất được săn đón, nhưng vẫn chưa đủ sức lay động quyết định của đạo diễn.
Chẳng phải chỉ sửa lại lông mày thôi sao? Cô lấy lại phong thái chuyên nghiệp, hơi nâng cằm Nam Phù lên: “Nam Phù, theo tôi.”
Nam Phù hoàn hồn, sờ lông mày mình rồi mỉm cười: “Không cần phiền Tô tỷ đâu.”
Cô quay đầu gọi một tiếng: “Thuận Kiệt.”
Tiểu Ngô ngẩn ra mất một lúc mới nhận ra là đang gọi mình, vội chạy lại:
“Nam tỷ... có chuyện gì ạ?”
“Cậu đi lấy túi trang điểm tôi để trên xe lại đây.”
Tiểu Ngô ngơ ngác quay sang nhìn Lục Hành Bắc, thấy anh gật đầu thì lập tức chạy đi.
Cơ trên mặt Tô Diệp khẽ giật, nhưng cô vẫn gượng cười: “Đạo diễn, vậy nếu ở đây không còn việc của tôi, tôi đi chỉnh lại trang điểm cho mấy diễn viên khác nhé.”
Đạo diễn Lý cũng không phải người quá khắt khe, phất tay cho cô đi.
Lục Hành Bắc vén tà áo, tìm một chiếc ghế ngồi xuống: “Nam Phù, lại đây ngồi.”
Nam Phù liếc nhìn đạo diễn, không muốn làm căng nên đành kéo ghế lại, ngồi thu mình sang một bên. Đúng lúc Tiểu Ngô mang túi trang điểm tới, Nam Phù đổ chút nước tẩy trang, lau sạch lông mày.
Lục Hành Bắc quay đầu nhìn cô, mắt khẽ cụp xuống, im lặng không nói.
Đạo diễn bỗng thấy không khí có gì đó hơi nóng, liền ho khan một tiếng, quay mặt sang chỗ khác.
Nam Phù đang kẻ lại lông mày thì tay khựng lại, quay sang: “Anh nhìn tôi làm gì?”