Chương 4: Ảnh đế 1

Vừa nghe xong, Dương Uyển Dung lập tức nổi đóa: "Gì cơ, cô cũng muốn tham gia biểu diễn à? Ngoài cái mặt ra thì cô còn biết làm gì? Biểu diễn ảo thuật "biến mặt" cho khán giả xem à?"

Nam Phù điềm nhiên nói: "Biến mặt thì vẫn còn kém bạn Dương đấy. Nếu không muốn tôi tạt cả chai nước lên người thì tốt nhất nên im lặng đi."

Dương Uyển Dung thấy cô lắc lắc chai nước, sợ đến mức vội vàng trốn sau lưng đàn anh. Nam Phù tiếp lời: "Đàn anh, vì hiệu quả chương trình mà anh loại tôi thì tôi không trách, nhưng kéo nguyên một đám người đến để bôi nhọ tôi công khai thế này thì hơi quá đáng rồi. Tôi không phải người dễ bắt nạt, nhưng hôm nay cũng không làm khó anh. Thế này đi, chúng ta cược một ván."

Đàn anh cười khẩy: "Cược gì?"

"Cược xem tiết mục ai được yêu thích hơn trong đêm chào đón tân sinh viên. Công bằng, công chính, công khai. Ai thua thì phải xin lỗi trước mặt mọi người, nói mười lần ‘xin lỗi’."

Đàn anh khinh thường bật cười: "Là cô nói đấy nhé, đến lúc thua đừng có khóc nhè."

Nam Phù gật đầu cười: "Câu này cũng tặng lại cho đàn anh. Tôi không muốn thấy một người đàn ông khóc thút thít đâu."

Nói xong, cô ra hiệu bằng ánh mắt cho mấy người Bạch Đình Đình. Bạch Đình Đình bị khí chất điềm đạm của cô thuyết phục, lập tức kéo tay áo cô rời đi.

Những người đứng xem ban đầu thấy Nam Phù rời lớp không khóc không náo loạn thì không khỏi nhìn cô bằng con mắt khác, có người cất tiếng: "Phùng Bằng, lần này cậu hơi quá rồi đấy, kéo nguyên một đám người đến dọa một cô gái à? Còn chuyện trên mạng nói thì có mấy phần thật chứ? Nam Phù trông thế nào cậu không biết à? Cho dù khán giả không thích nhìn người xấu, thì cũng chẳng ai thích xem người như yêu quái cả!"

Câu đó vừa dứt, cả lớp phá lên cười. Dương Uyển Dung mặt đỏ bừng, hét lên một tiếng rồi lảo đảo chạy ra ngoài.

Đàn anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Nam Phù, trong lòng có chút mềm lòng, nhưng trong đầu vẫn hiện lên bức ảnh kia trên mạng. Lòng rối như tơ vò: "Thôi, cứ vậy đi."

Anh không tin tiết mục của Nam Phù có thể vượt qua mình. Một cô gái chỉ biết khóc thì có thể diễn được cái gì?

Hơn nữa, anh đã hai năm liền đoạt giải tiết mục được yêu thích nhất, nào phải nhờ gương mặt của Nam Phù mà có được.

Muốn thắng anh à? Nằm mơ đi!

Ra khỏi lớp học, mấy người Bạch Đình Đình không ngớt lời khen ngợi Nam Phù, nói cô bây giờ khác hẳn trước kia.

"Trước kia tớ thế nào? Yếu đuối? Hay là hay khóc?"

"Ha ha..." Bạch Đình Đình cười khẽ:

"Cậu đừng để bụng, cậu trước kia đúng là vừa yếu đuối vừa dễ khóc. Nếu là cậu trước đây mà bị bắt nạt như vậy, chắc chỉ biết khóc thôi. Nhưng hôm nay cậu chiến đấu hết mình luôn ấy!"

Nam Phù mỉm cười. Có vấp ngã mới có trưởng thành, huống hồ cô đã trải qua mười thế giới, kỹ năng chẳng thiếu cái gì, khẩu chiến thì càng thuần thục.

Nhưng, "vả mặt" không thể chỉ dựa vào cái miệng. Việc cô hẹn gặp đàn anh trên sân khấu là để nghiền nát anh bằng tiết mục của mình.

Bạch Đình Đình lại lo lắng hỏi:

"Nhưng... cậu định diễn cái gì? Hai năm nay chưa ai thắng nổi tiết mục của đàn anh Phùng..."

Nam Phù gật đầu. Cô nhớ rõ kiếp trước, tiết mục tấu hài lần đó của đàn anh là chương trình được yêu thích nhất, còn từng lên hot search nữa.

Phùng Bằng không phải dạng vừa. Tiết mục của anh hài hước, vui nhộn, lần nào cũng khiến cả hội trường bùng nổ.

Kiếp này, cô phải cố gắng hơn nữa, thay thế anh, mới có thể chứng minh bản thân trước toàn trường.

Nam Phù nhìn ánh mắt lo lắng của mọi người, nở nụ cười:

"Yên tâm, tớ chưa từng đánh một trận mà không chuẩn bị."

Dù nói vậy, nhưng khi nhớ đến diễn xuất vụng về và thiếu kỹ năng của Nam Phù, mọi người càng thêm tuyệt vọng.

Không nói đến chuyện lúc trưa nữa, đến tối thì Trần Nam Nam lại làm hòa với Bạch Đình Đình.

Hai người này cãi nhau thì như thù cha gϊếŧ mẹ, nhưng làm hòa rồi thì dính nhau như keo.

Nam Phù với Đinh Trúc đã quen rồi, không thấy lạ nữa.

Cô dành cả buổi chiều để tìm hiểu phần hướng dẫn ẩn trong điện thoại.

Thực chất, đây là một chiếc điện thoại thuộc hệ thống giới giải trí, phiên bản rút gọn của hệ thống giải trí. Chức năng chính là kiểm soát dư luận.

Vì tất cả kỹ năng của Nam Phù đều đã gần như max ở mỗi thế giới, hệ thống đặc biệt thiết kế cho cô tính năng "hot search".

Trong đó có bốn chức năng chính:

[Ghim top hot search]

[Thay thế hot search]

[Gỡ bỏ hot search]

[Chỉnh sửa nội dung hot search]


Mỗi chức năng có thời gian và hiệu quả khác nhau.

Với vụ việc [Nam Phù mặt mộc], cách triệt để nhất là gỡ bỏ hot search, nhưng cô không thể phí phạm cơ hội quý giá như vậy.

Bây giờ cô đang rất hot, từ khóa liên quan đến cô đã leo lên hạng 10 bảng hot search toàn là người dùng tự nhiên tạo ra nhiệt độ. Nếu cô phản ứng không khéo, mà thô bạo gỡ xuống, sẽ gây phản cảm lớn. Lúc đó vấn đề không chỉ là "mặt mộc", mà người ta còn có thể nói cô đút lót cho Weibo để dìm tin xấu.

Nhưng nếu chỉ đơn giản là đáp trả thì cũng chưa chắc đem lại hiệu quả như mong muốn. Biết đâu sau này trong đề tài [Hoa khôi tàn tật] lại có thêm ảnh cô thì sao?

Vì vậy, đáp trả chưa đủ, mà còn phải khuếch đại ảnh hưởng, tận dụng cơ hội này để nâng cao độ nổi tiếng mới là mục tiêu thật sự.

Nghĩ vậy, cô mở bảng hot search của Weibo ra xem.

Chỉ liếc qua một cái, cô đã tưởng tượng ra ngay một vở kịch "cẩu huyết" dài chục nghìn chữ:

[1. Lục Hành Bắc và Dương Uyển Thanh hẹn hò – 1.022.865]

[2. Lục Hành Bắc – 913.546]

[3. Dương Uyển Thanh – 900.962]


Hai cái tên này cô đều biết rõ.

Dương Uyển Thanh không cần nói nhiều, là tiểu hoa nổi tiếng nhờ một bộ phim tiên hiệp, cũng chính là chị gái của Dương Uyển Dung.

Còn Lục Hành Bắc, là ảnh đế mới nổi của làng giải trí...