Chương 34: Cả thế giới đều biết anh đang tán tỉnh tôi 1

Nam Phù mày kiếm nhập tóc mai, một thân trường bào đen vừa linh động vừa phiêu dật. Lớp trang điểm mắt đậm khiến đuôi mắt cô khẽ hất lên, thêm mấy phần sắc bén khí thế.

Đạo diễn liên tục gật đầu. Sau khi Nam Phù cùng các diễn viên chụp xong ảnh tạo hình và đăng thông báo chính thức, cô mới cảm thấy mọi thứ đã hạ màn ổn định, có thể thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối, đoàn phim tổ chức tiệc liên hoan. Nam Phù thay một chiếc váy len đỏ, khoác áo măng tô, đến nhà hàng sớm.

Vừa đẩy cửa phòng bao ra, đã bị mùi khói thuốc bên trong xộc đến khiến cô hơi nghẹn. Cô cố kìm lại ý muốn che miệng, mỉm cười chào đạo diễn và các diễn viên.

Trong phòng bao ngồi toàn bộ thành viên chủ chốt của “Sơn Hải Ký”. Ở giữa, đạo diễn Lý nửa tựa nửa ngả, thấy cô tới thì phả một vòng khói rồi cười: "Tiểu Nam à, lại đây, ngồi!"

Nam Phù đảo mắt nhìn một vòng, thấy cạnh nữ phụ Tưởng Bội Bội có chỗ trống. Cô vừa định bước tới thì thấy Tưởng Bội Bội kín đáo nghiêng người về phía nam phụ.

Đó là một động tác né tránh. Bước chân Nam Phù hơi khựng lại. Tưởng Bội Bội mỉm cười nói:

"Chị Nam Phù, qua đây ngồi này."

Lục Hành Bắc búng tàn thuốc: "Không cần."

Mọi người nhìn qua, thấy anh chống một tay lên bàn, chiếc sơ mi trắng bị cơ ngực đẩy thành một đường cong, dưới ánh đèn sáng chói lại có cảm giác bóng loáng như phủ mật.

"Cô ấy là nữ chính, tất nhiên phải ngồi cạnh nam chính. Nam Phù, lại đây."

Anh giơ tay kẹp điếu thuốc, cong ngón trỏ ngoắc cô.

Nam Phù cũng không rõ là do bị khói thuốc hay mùi rượu hun cho choáng, mà cứ mơ mơ màng màng đi về phía Lục Hành Bắc. Anh kéo ghế ra cho cô.

Nam Phù ngồi xuống, khẽ nói lời cảm ơn. Lục Hành Bắc thu mắt lại, không nói gì thêm.

Bầu không khí lại trở nên náo nhiệt. Đạo diễn trước tiên nói một tràng dài, vừa phê phán một chút tình trạng trong giới, vừa hướng về tương lai, khích lệ tân binh. Phần còn lại không cần nói nhiều, đều nằm trong chén rượu.

Mọi người đứng dậy, mặt mày rạng rỡ nâng ly.

Nam Phù nhìn ly rượu đầy trước mặt, nghĩ rằng dù sao đây cũng là lần đầu tiên vào đoàn, nếu không uống hết thì coi như không nể mặt đạo diễn. Cô đang định ngửa cổ uống cạn thì bỗng cảm giác tay mình trống không.

Cô ngẩng đầu đầy khó hiểu, thấy Lục Hành Bắc mỗi tay cầm một ly, ngửa cổ uống cạn cả hai, mặt không hề ửng đỏ.

Nam Phù trừng mắt nhìn, không nói được gì khi thấy cằm anh còn vương chút rượu. Lục Hành Bắc nhét chiếc ly trở lại vào tay cô, rồi im lặng ngồi xuống.

Đạo diễn liếc qua chiếc ly trống của Nam Phù, bật cười ha hả: "Tiểu Nam, không ngờ tửu lượng của cô cũng khá vậy, uống cạn một ly to mà mặt không đỏ chút nào. Hôm nay phải uống thêm với tôi vài ly nữa!"

Nam Phù trong lòng có chút ngượng ngùng nhưng vẫn mỉm cười thoải mái: "Đạo diễn đã nói thì làm sao tôi dám không nể mặt."

Đạo diễn cười đến mức lộ cả răng hàm: "Tôi thích nhất là người sảng khoái như cô! Nào nào nào, cạn một ly!"

Nói xong, đạo diễn nâng ly. Nam Phù rót nửa ly, cụng với ông rồi uống một hơi hết sạch.

Nửa ly rượu trôi xuống, cô liền cảm thấy lâng lâng, đầu trở nên nặng nề, suy nghĩ cũng chậm đi đôi chút. Sợ sau khi uống sẽ lỡ lời, cô đành chỉ mỉm cười mỗi khi có người nói chuyện.

Đầu căng thẳng nhưng toàn thân lại thả lỏng, ngay lập tức một luồng khói thuốc xộc tới, cô nghiêng đầu ho vài tiếng.

Cứ như vậy qua vài ly, Nam Phù hoàn toàn chếnh choáng.