Chương 32: Cơ bắp tràn màn hình 1

Về đến ký túc xá, Nam Phù nhìn bảng bình chọn trên trang web trường — tiết mục của cô xứng đáng giành hạng nhất. Tuy có vài bình luận đặt nghi vấn, nhưng tì vết không che được ngọc sáng, xem như cô cũng đã nổi lên đôi chút.

Nhìn thấy bảng bình chọn, cô chợt nhớ đến vụ cá cược kia. Mấy hôm nay cô đã quên mất chuyện đó, nhưng khi nghĩ đến dáng vẻ tức tối của Dương Uyển Dung, cô lại thấy khoái chí.

Ngủ một giấc đến tận tối, cô cầm điện thoại lên xem, đã bảy giờ. Ánh sáng lạnh chiếu lên gương mặt cô, cũng soi rõ mẩu giấy nhỏ đặt bên gối.

Trong phòng ký túc chẳng có ai, không biết mấy cô bạn cùng phòng đi đâu chơi. Cô chán chường mở mẩu giấy ra.

"WeChat của tôi: 1394395XXXX"

Nam Phù khẽ nhíu mày — đây là có ý gì?

Muốn hẹn hò với cô? Giờ tán tỉnh nhau là theo kiểu này à?

Nếu không phải, thì đưa số WeChat cho một hotgirl mạng nhỏ như cô làm gì?

Cô mở WeChat, nhập số vào, vừa nhìn liền bất giác nheo mắt đầy bất đắc dĩ.

"Nhất Diệp Tri Thu"

(“Nhìn lá rơi biết mùa thu đến”)

Ảnh đại diện là một chiếc lá.

Hình như cô đã từng thấy kiểu tên này trong WeChat của bố mình, không ngờ Lục Hành Bắc chưa tới ba mươi mà cũng đặt tên kiểu vậy.

Cô gửi lời mời kết bạn, năm phút sau mới được chấp nhận.

Nghĩ đi nghĩ lại, bất kể người này có ý muốn hẹn hò hay không, thì thêm một mối quan hệ cũng là thêm một con đường. Cô cũng không muốn tỏ ra quá lạnh lùng.

Cô thăm dò gửi một câu: "Xin chào."

Bên kia không có hồi âm, Nam Phù thấy mình tự chuốc lấy rắc rối, bèn quẳng điện thoại sang một bên, nghiêng đầu ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, Nam Phù bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc. Cô mơ mơ màng màng bắt máy: "Alô?"

Giọng nói lười nhác của cô khiến Đỗ Lan bên kia tim khẽ rung động, bất giác ngừng lại một thoáng.

"À… em dậy chưa?"

Nam Phù vươn vai một cái: "Chưa. Tìm em có việc gì thế?"

Đỗ Lan lấy lại tinh thần: "Hôm nay chị nghe nói ‘Sơn Hải Ký’ muốn tuyển nữ chính, đạo diễn Lý đặc biệt tìm người mới. Nếu em rảnh thì thử xem sao."

Nam Phù bật cười: "Đạo diễn Lý? Chẳng lẽ là đạo diễn Lý Đạo Viễn? Phim ông ấy thầu chất lượng đều đảm bảo. Cơ hội tốt thế này sao chị không nắm lấy?"

Đỗ Lan thở dài: "Em không nghe chị nói à? Ông ấy chỉ cần người mới thôi, chị già rồi, dưa chuột vàng úa rồi thì không tô xanh nữa."

Nam Phù bị câu nói đó chọc cười, trong lòng cũng hơi động. Cô chỉ giúp Đỗ Lan một lần, không ngờ cô ấy lại ghi nhớ như vậy.

"Chị mà gọi là dưa chuột vàng úa cái gì… Nói chung vẫn phải cảm ơn chị."

Đỗ Lan dặn dò thời gian phỏng vấn, hai người trò chuyện thêm một lúc mới cúp máy.