Chương 3: Điện thoại hot search 3

Cuối tháng Chín, trường tổ chức một buổi tiệc chào tân sinh viên.

Từ hồi năm nhất, vài khoa hợp tác dàn dựng một tiểu phẩm giành được giải thưởng, từ đó nhóm diễn viên này được giữ lại đến tận năm ba.

Nam Phù diễn xuất không đạt, các đàn anh không muốn lãng phí độ nổi tiếng của cô, nên luôn để cô đóng vai bình hoa di động.

Năm nhất là một nữ vương cứng đờ như khúc gỗ, năm hai là thiên sứ chỉ biết cười. Năm nay còn trực tiếp hơn, cho cô diễn vai công chúa ngủ trong rừng, suốt chương trình chỉ nằm một chỗ.

Hai năm diễn "bình hoa" không khiến khán giả phản cảm, ngược lại độ nổi tiếng của Nam Phù còn tăng lên. Cô trở thành nữ thần của Học viện Điện ảnh Trung ương danh xứng với thực.

Thế nhưng hôm nay, ảnh mặt mộc của cô leo lên hot search, e rằng cả trường đều đã thấy "dung nhan thật" của cô. Nếu để một người mặt mộc xấu xí đóng vai công chúa ngủ trong rừng, chắc chắn khán giả sẽ phản cảm, hiệu quả vở diễn cũng sẽ giảm sút. Bàn bạc một hồi, đám người kia nhất trí quyết định gạch tên Nam Phù đổi sang Dương Uyển Dung diễn thay.

Nam Phù không mấy bận tâm đến vai nhỏ này, huống chi cô đã có kế hoạch riêng cho buổi tiệc: "Tôi đồng ý."

Đàn anh sững người. Lần này đến đây anh đã chuẩn bị tâm lý sẽ phải "trường kỳ kháng chiến" với cô. Vì ai mà chẳng biết Nam Phù tính khí đỏng đảnh. Cũng chỉ vì cô đẹp nên mọi người mới nhẫn nhịn. Dẫn theo cả đám người tới để thị uy, không ngờ cô lại đồng ý dễ dàng như thế, khiến anh trở tay không kịp.

"Cô... thật sự đồng ý?"

Nam Phù gật đầu. Đàn anh thở phào nhẹ nhõm, phất tay định rời đi.

Bạch Đình Đình không chịu, chen Nam Phù ra sau: "Cứ thế mà đi à? Dễ vậy sao? Các người phải cho một lời giải thích chứ. Nói thay là thay à?"

Đàn anh quay đầu, tỏ vẻ mất kiên nhẫn, cậu nam sinh phía sau châm chọc: "Tại sao đổi người, chắc các cô tự hiểu. Trước mặt bao nhiêu người tôi không tiện nói. Các cô còn muốn thế nào nữa? Bọn tôi không trách cô ấy suýt phá hỏng tiết mục là tử tế lắm rồi."

Lời này vừa dứt, mọi người lập tức nhớ đến tấm ảnh mặt mộc đang viral, không nhịn được mà bật cười.

Bạch Đình Đình càng tức: "Nam Phù những ngày qua vẫn miệt mài chuẩn bị cho tiết mục. Giờ nói không diễn là không diễn, làm gì có chuyện dễ dàng vậy? Ít nhất cũng phải xin lỗi một câu!"

Lời vừa dứt, Dương Uyển Dung người nãy giờ đứng chờ xem kịch vui liền bước tới: "Cô ta chẳng phải chỉ dựa vào gương mặt thôi à? Cần chuẩn bị gì chứ? Mà chúng tôi còn chưa truy cứu tội cô ta lừa người đấy. Xấu như thế mà còn dám diễn Công chúa ngủ trong rừng, tôi còn thấy xấu hổ thay cho cô ta nữa kìa."

Do ảnh mặt mộc bị lộ, Nam Phù bị đàn anh thay thế bằng Dương Uyển Dung. Dù Dương Uyển Dung không xem trọng vai diễn này, nhưng thấy Nam Phù bị hạ thấp thì vẫn rất hả hê.

Nam Phù ngẩng đầu nhìn cô, ánh nhìn khiến Dương Uyển Dung rùng mình, chột dạ không rõ lý do. "Nhìn gì chứ? Tôi nói sai à? Giờ cả thiên hạ đều biết cô xấu rồi. Nếu biết điều thì nên nhường danh hiệu hoa khôi đi!"

Nam Phù hơi nghiêng người, tựa vào bàn, trong lòng thầm nghĩ: người phụ nữ này vẫn ám ảnh cái danh "hoa khôi" như vậy, thì cô càng không thể để cô ta đạt được như ý.

"Tôi luôn cho rằng mình rất xinh đẹp."

Dương Uyển Dung bật cười khinh thường, Nam Phù chậm rãi nói tiếp: "Nhưng... từ khi học kỳ này bắt đầu, thấy gương mặt "tuyệt tác nhân tạo" của bạn Dương, tôi thực sự tự thẹn không bằng."

Dương Uyển Dung suýt nghẹn thở. Nam Phù rõ ràng đang mỉa mai cô phẫu thuật thẩm mỹ.

Quả đúng là mặt của Dương Uyển Dung từng "dao kéo", ban đầu chỉ là chỉnh nhẹ, nhưng phẫu thuật thẩm mỹ dễ gây nghiện. Dần dà, cô chỉnh nhiều hơn, lớn hơn, tuy đau đớn đủ đường nhưng mỗi lần soi gương thấy khuôn mặt như búp bê sứ, cô lại cảm thấy mãn nguyện.

Thế nhưng thời gian trôi qua, gương mặt càng lúc càng cứng đờ. Nhìn qua filter không thấy gì lạ, nhưng nhìn ngoài đời thì lộ rõ không tự nhiên.

Đó cũng là nỗi đau trong lòng cô, điều tuyệt đối không ai được nhắc đến.

Cô dường như nghe thấy những tiếng cười khúc khích xung quanh. Ánh mắt mọi người như từng con dao, lớp lớp lột trần mặt nạ của cô.

Giọng Dương Uyển Dung sắc như dao: "Cô nói bậy bạ gì thế! Đồ xấu xí như cô có tư cách gì cười nhạo người khác!"

Lời độc ác vừa dứt, phía sau cô vang lên giọng nói thản nhiên: "Xấu xí mà trang điểm lên lại như tiên nữ, còn hơn có người, trang điểm xong vẫn như... người chuyển giới."

Cô quay ngoắt lại, thấy Trần Nam Nam đứng ở cửa, mỉa mai nhìn mình.

Bạch Đình Đình âm thầm giơ ngón cái khen ngợi, rồi cười lạnh tiếp lời: "Trần Nam Nam nói đúng lắm. Cô chê Nam Phù xấu? Có bản lĩnh thì tẩy trang đi, chúng ta so kèo một phen!"

Dương Uyển Dung cứng đờ. Cô quả thực không dám tẩy trang. Mặt mộc của cô ra sao cô rõ nhất, vì thế đành câm nín, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn cả đám.

Đàn anh xen vào: "Được rồi được rồi, cãi nhau trước mặt bao người ra thể thống gì chứ. Nam Phù, cô cũng vậy, có ý kiến gì thì nói thẳng, đừng có bóng gió mỉa mai."

Gần đây anh ta thân với Dương Uyển Dung, nên nói vậy Nam Phù cũng không bất ngờ. Nhưng kiểu trở mặt đổ lỗi thế này thật khiến người ta ghê tởm.

Nam Phù lạnh nhạt nói: "Đàn anh, tôi chấp nhận chuyện này không có nghĩa là tôi dễ bị bắt nạt. Tôi được giáo dục tử tế, không giống Dương Uyển Dung như mụ điên gào thét. Có ân oán gì không giải quyết bằng lời. Đến buổi tiệc tối, chúng ta phân cao thấp."