Nửa đêm, mấy cô bạn trong ký túc xá đã chìm vào giấc ngủ. Khuôn mặt Nam Phù dưới ánh sáng lúc sáng lúc tối.
Trả lời xong lời quan tâm của Đỗ Lan, cô lại lướt thêm một giờ bình luận, nắm rõ được hướng đi cơ bản của cư dân mạng: phần lớn tin rằng cô chính là “tiểu tam”, chỉ có một bộ phận nhỏ fan vẫn yếu ớt chống đỡ, bày tỏ tin tưởng vào nhân phẩm của cô.
Tuy nhiên, những lời lẽ đó, dưới làn sóng chế giễu cuồn cuộn, dần dần biến mất.
Trong mấy tiếng này, từ khóa
[Nam Phù Tiểu Tam] cuối cùng cũng leo lên vị trí top 1 bảng hot search, thay thế nỗi chấn động mà
[Dương Uyển Thanh Cướp Vai] mang lại cho cư dân mạng.
Hiện tại, mọi người đều đang đoán xem rốt cuộc cô có phải là “tiểu tam” kia hay không, có phải là loại đàn bà tâm cơ, vì cướp đàn ông mà không từ thủ đoạn hay không.
Ngày hôm nay, cư dân mạng hoàn toàn quên mất sự đê tiện của Dương Uyển Thanh, toàn bộ cơn giận dữ đều chuyển sang người Nam Phù.
Nam Phù vuốt nhẹ màn hình, trong mắt lóe lên tia sáng sâu thẳm.
Hiểu rõ cô đến vậy, cũng hiểu rõ Khúc Thuần, lại còn chọn đúng thời điểm này để chuyển hướng sự chú ý của cư dân mạng — ngoài Dương Uyển Dung ra, cô không nghĩ đến ai khác.
Dương Uyển Dung luôn đặc biệt để mắt đến cô, lại là bạn tốt của Khúc Thuần, thời gian trước còn bị cô làm mất mặt; nếu cô ta và Khúc Thuần không nghĩ cách trả đũa thì đúng là lạ.
Tuy nhiên, hai người này không thể tự mình dựng nên một trận lớn như vậy, e rằng phía sau còn có bàn tay công ty của Dương Uyển Thanh.
Bôi nhọ cô, xả cơn tức, lên hot search, lại còn chuyển hướng dư luận — đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Nam Phù khẽ cười lạnh: “Tham lam thế này, cũng không sợ nghẹn chết à.”
Nửa đêm, mười hai giờ, Lục Hành Bắc cuối cùng cũng quay xong cảnh đêm.
Anh day day ấn đường đang căng lên, cả người mệt mỏi, nhưng vẫn phải cố giữ chút tinh thần để chào tạm biệt nhân viên đoàn phim.
“Lục ca, đi nhé?”
“Lục ca, đi đường cẩn thận!”
“Lục ca, mai gặp!”
Lục Hành Bắc gật đầu, một tay kéo lại cổ áo, sải bước đi thẳng về phía trước. Chưa đi được mấy bước, anh liền cảm thấy có gì đó không đúng.
Trước đây, mỗi khi anh tan làm, Tiểu Ngô đều sẽ đi theo ngay. Còn hôm nay? Cái tên trợ lý ngốc của anh biến đi đâu rồi?
Anh thở dài, vừa lấy điện thoại ra thì Tiểu Ngô đã vừa chạy vừa thở hổn hển đuổi tới: “Lục… Lục ca, xin lỗi, vừa nãy… em… em không để ý giờ…”
Lục Hành Bắc vỗ lên cái đầu đầy mồ hôi của anh:
“Vừa nãy cậu làm gì thế? Cả buổi tối thấy cậu cứ thần hồn treo ngược cành cây.”
Tiểu Ngô cười hì hì, chủ động mở cửa xe cho Lục Hành Bắc: “Cũng không xem gì đâu, rảnh rỗi thì lướt lướt Weibo thôi…”
Lục Hành Bắc liếc cậu một cái đầy ẩn ý, rồi ngồi vào ghế sau.
Tiểu Ngô lon ton ngồi vào ghế lái, khởi động xe.
Lục Hành Bắc hơi ngẩng đầu, để cho cơ thể mỏi nhừ chìm vào ghế, cảm giác như toàn bộ mệt mỏi cả ngày đều tan biến trong khoảnh khắc.
Ánh đèn neon đủ sắc màu lướt qua khuôn mặt anh, càng làm nổi bật những đường nét sắc bén như được dao khắc búa đẽo.
Thấy bầu không khí có chút im ắng, Tiểu Ngô ho khẽ một tiếng, bắt đầu tìm chuyện để nói: “Lục ca, anh còn nhớ Nam Phù không?”
Nam Phù?
Mi mắt Lục Hành Bắc khẽ động, hừ nhẹ một tiếng qua mũi, coi như đáp lại.
Tiểu Ngô chẳng bận tâm anh có nhớ hay không, hứng khởi nói tiếp: “Cô ấy là nữ thần của em! Từ lần trước ảnh mặt mộc của cô ấy lên hot search, em đã thấy cô gái này thật sự không tệ, vừa xinh lại vừa khéo ăn nói, sau này nhất định sẽ nổi!”
Lục Hành Bắc nhắm mắt, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười, dường như bị suy nghĩ ngây thơ của Tiểu Ngô chọc cười — vừa bất đắc dĩ, vừa có chút bất ngờ.
Tiểu Ngô nói xong, lại tức tối bảo: "Giờ người ta ấy mà, chỉ cần thấy ai sắp nổi là không chịu được, thấy Nam Phù sắp hot liền lập tức bôi đen cô ấy. Nói cô ấy là tiểu tam? Vớ vẩn! Đẹp như thế thì sao có thể đi làm tiểu tam được chứ!"
Lục Hành Bắc mở mắt ra. Nói nhiều như vậy, anh còn tưởng Tiểu Ngô thật sự nghiêm túc đu idol, hóa ra từ đầu tới cuối chỉ là để ý đến ngoại hình của người ta thôi à!
Tiểu Ngô vẫn lải nhải không ngừng, nói đến chỗ tức giận còn đập cả vô-lăng: "Anh không biết bọn họ mắng cô ấy thế nào đâu, cứ như tận mắt chứng kiến ấy, lời mắng khó nghe lắm!"
Lục Hành Bắc mở Weibo, cười nói: "Xem ra cả tối nay cậu bận mấy chuyện này nhỉ."
Tiểu Ngô cười hề hề, biết lần này mình sơ suất, vội vàng giải thích: "Sếp, em không cố ý đâu, là em thật sự tức ấy! Anh không biết bọn họ mắng thế nào đâu..."
Lục Hành Bắc cúi đầu, giọng Tiểu Ngô như bị gió đêm cuốn vào màn đêm, dần dần biến mất.
Anh mở trang chủ Weibo của Nam Phù, bài đăng mới nhất lại bị vô số lời chửi rủa chiếm lĩnh, những bình luận ấy cứ như đang mắng một kẻ tội ác tày trời, đầy rẫy sự độc địa và khí thế hung hăng.
May mà vẫn còn một số fan trung thành, dù bị mỉa mai vẫn kiên quyết đứng về phía Nam Phù, còn nói trừ khi chính miệng cô thừa nhận, nếu không, hủy fan thì coi như họ thua.
Bài Weibo này là một tấm ảnh selfie. Khác với bức ảnh giúp Nam Phù nổi tiếng, bức này đầy u ám và lạnh lùng. Dưới màn đêm, người con gái đang bước đi ngoảnh đầu lại, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp đám đông, chạm thẳng vào ống kính. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng nửa khuôn mặt cô, nửa người còn lại ẩn trong bóng tối, vẫn có thể thấy được đường nét tinh xảo.
Một nửa ấm áp, một nửa u ám.
Dưới màn đêm, thần kinh của Lục Hành Bắc cũng trở nên thư giãn, cảm xúc chìm sâu vào trong đó.
Anh không hiểu rõ sức hút của Nam Phù, nhưng từ bức ảnh này, anh có thể nhìn ra được đôi chút.
Vừa dịu dàng vừa lạnh lùng, vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối.
Chính sự mâu thuẫn này đã tạo nên một Nam Phù độc nhất vô nhị.
Có lẽ đây chính là điểm mà Tiểu Ngô ngưỡng mộ cô ấy. Nghĩ vậy, vừa định thoát ra, ngón tay anh lướt qua màn hình, trên Weibo của Nam Phù liền nhiều thêm một lượt thích.
Lục Hành Bắc: "!!!"
(Gòi xong.)