Hứa Âm vốn là một "vạn nhân mê" chính hiệu trong giới đồng tính, sở hữu dung mạo diễm lệ lại pha chút tà mị quyến rũ. Cuộc sống mỗi ngày của cậu, nếu không phải đang mê hoặc đàn ông thì cũng là trên đ …
Hứa Âm vốn là một "vạn nhân mê" chính hiệu trong giới đồng tính, sở hữu dung mạo diễm lệ lại pha chút tà mị quyến rũ. Cuộc sống mỗi ngày của cậu, nếu không phải đang mê hoặc đàn ông thì cũng là trên đường khiến họ phải điêu đứng vì mình.
Chẳng ngờ, một vụ tai nạn xe thảm khốc đã đột ngột cướp đi sinh mạng của cậu, đồng thời đẩy cậu dấn thân vào chuỗi nhiệm vụ xuyên nhanh liên hồi.
Hệ thống lạnh lùng tuyên bố: [Đàn ông đẹp mã thì có ích gì? Đàn ông là phải mạnh mẽ, hiếu thắng.]
Hứa Âm nghẹn lời: "Tôi chỉ muốn tiếp tục làm một mỹ nam tử an tĩnh, vậy mà cậu lại nhất quyết muốn biến tôi thành thứ vũ khí hình người sao?"
Thế là Hứa Âm bất đắc dĩ bắt đầu hành trình vung quyền dạy dỗ lưu manh, tung cước đá bay tang thi, một pháo oanh tạc phi thuyền dị hình, một kiếm bình định quân đoàn vong linh.
Từ một kẻ vô danh tiểu tốt, cậu bỗng chốc nổi đình nổi đám trên các bản tin xã hội. Từ một đứa trẻ đáng thương bị đồng đội vứt bỏ và suýt chết dưới miệng thây ma, cậu vươn mình trở thành vị thần bảo hộ của căn cứ. Từ khu ổ chuột rách nát, cậu đi thẳng tới trước trận doanh của quân đội Liên bang tinh tế. Từ một kẻ mồ côi, cậu từng bước ngồi lên ngôi vị cao nhất của vương quốc huyền bí.
Thế nhưng không một ai biết rằng, vị thanh niên trông có vẻ cao quý không thể chạm tới ấy, khi ở riêng một mình lại...
Hệ thống: [Sao mới đánh có một trận mà đã thở dốc rồi? Thu lại ngay.]
Hệ thống: [Tắm nước ấm thôi mà sao da dẻ đỏ bừng lên thế kia? Đi thổi gió lạnh cho tỉnh táo lại mau.]
Hệ thống: [Có ai lại liếʍ vết thương kiểu như cậu không hả?]
Hệ thống gào thét: [Hứa Âm, thu hồi ngay cái bộ dạng lẳиɠ ɭơ này cho tôi.]
Hứa Âm bình thản đáp: "Ngại quá, sức hấp dẫn này là bẩm sinh rồi. Khiến đám đàn ông đó mê mẩn thật sự không phải lỗi của tôi."
Cho đến một ngày nọ, cậu bị vị đại nhân vật trong truyền thuyết kia thình lình kéo vào phòng tối, ép sát lên cánh cửa.
Hứa Âm: "???"
Người đàn ông dùng ngón tay mơn trớn gò má cậu, thấp giọng nỉ non: "Âm Âm, thở dốc thêm một tiếng nữa cho ta nghe nào."
Hứa Âm: "..."
Xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì.