"Phụ thân và huynh trưởng ngươi chinh chiến nơi sa trường, ngày ngày thấy máu và đao kiếm, còn ngươi lại hiền hòa đến vậy, đến cả lão Cửu cũng chịu để ngươi nuôi dưỡng."
Thẩm Ngọc Hành lắp bắp đáp: "Cửu điện hạ tính tình "thuần lương", sống một mình trong cung, ít có người bầu bạn, thần không đành lòng nhìn y không ai chăm sóc, nên mới..."
Nói đến cuối, chính hắn cũng suýt bật cười.
Hắn vốn định nói vài lời tốt đẹp cho Tiêu Tẫn trước mặt lão hoàng đế, để y có thể được đối đãi tốt hơn trong cung.
Không ngờ rằng, lời nói dối này lại khiến hắn cảm thấy như đang nuốt phải than nóng!
Chỉ nghe thấy tiếng cười trầm khàn của lão hoàng đế: "Ha, trẫm không ghét bỏ lão Cửu, chỉ là... Thẩm phi cũng biết, tinh tượng không thuận lợi cho lão Cửu, trẫm cũng chẳng còn cách nào khác."
"Thần thϊếp hiểu ý bệ hạ."
Thẩm Ngọc Hành mím môi, cảm nhận được trong câu nói của lão hoàng đế dường như có ẩn ý, nhưng chưa kịp hiểu rõ thì đối phương đã tiếp lời.
"Được rồi." Lão hoàng đế ngáp một cái, nói tiếp: "Nói thêm nữa, trẫm cũng mệt rồi. Nào, ngươi lên đây đi—quy tắc hầu ngủ, Thẩm phi chắc đã học qua rồi chứ?"
Người đàn ông chống tay đứng dậy, ngoắc tay gọi hắn như đang gọi một chú chó nhỏ.
"Dù chưa học cũng không sao, trẫm thấy ngươi hợp nhãn, tự mình dạy ngươi cũng được."
"..." Thẩm Ngọc Hành bỗng chốc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không hiểu nổi ý tứ của lão hoàng đế.
Lão hoàng đế nhướng mày: "Sao? Chẳng lẽ Thẩm phi muốn ở dưới đất? Cũng được, vì ngươi là lần đầu, trẫm chấp thuận.”
"Thần không phải! Thần không có!" Thẩm Ngọc Hành vội vàng đến mức tay run rẩy: "Thần nghe nói bệ hạ không thích nam phi, thần không dám khiến bệ hạ không vui..."
"Không sao." Lão hoàng đế chỉ vào bát thuốc đen ngòm trên bàn: "Đưa bát thuốc đó cho trẫm."
Thẩm Ngọc Hành run rẩy bưng bát thuốc lên, dù rất cẩn thận nhưng vẫn làm đổ vài giọt.
May mắn là lão hoàng đế không nói gì, nhận lấy bát thuốc rồi uống một hơi cạn sạch. Cổ gầy gò đến mức không có chút thịt nào của lão theo động tác nuốt mà khẽ chuyển động.
Sau khi uống xong, lão hoàng đế nắm tay Thẩm Ngọc Hành, kéo hắn ngồi xuống giường. Cả người hắn đã căng cứng như một bức tượng đá.
Hệ thống đã sớm chuồn mất, nhưng những đặc điểm quái dị về sở thích của lão hoàng đế mà hệ thống từng liệt kê giờ lại vang vọng trong đầu Thẩm Ngọc Hành.
... Hắn không muốn hầu ngủ đâu!
Thẩm Ngọc Hành định đứng dậy, nhưng lão hoàng đế lại giữ lấy eo hắn. Một người gầy yếu như vậy mà sức lại mạnh đến kỳ lạ.
"Đừng căng thẳng, trẫm sẽ đối xử tốt với ngươi..."
Đầu óc Thẩm Ngọc Hành đã loạn như cháo, không biết phải làm sao.
Nhưng chỉ vài giây sau, động tác của lão hoàng đế bỗng chậm lại.
Bàn tay đang ôm eo hắn đột nhiên buông thõng.
... Hửm?
Thẩm Ngọc Hành rụt rụt người, lão hoàng đế mất đi điểm tựa, liền ngã xuống giường.
Ngơ ngác vài giây, Thẩm Ngọc Hành bỗng toát mồ hôi lạnh, vội vàng kiểm tra hơi thở của lão hoàng đế.
Cảm nhận được nhịp thở đều đặn dưới ngón tay, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù không biết vì sao lão hoàng đế lại đột nhiên ngủ thϊếp đi... nhưng không phải hầu ngủ vẫn là tốt nhất.
Thẩm Ngọc Hành nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế nằm của lão hoàng đế, còn cố ý làm rối chăn gối bên cạnh để tạo cảm giác như đã hầu ngủ xong.
Sau khi dàn dựng xong hiện trường, Thẩm Ngọc Hành thở phào một hơi.
May mắn thay, thông thường các phi tần sau khi hầu ngủ xong có thể trở về cung của mình, không cần qua đêm ở đây.
Tất nhiên, trừ những người được sủng ái đặc biệt.
Thẩm Ngọc Hành nhìn lão hoàng đế vẫn đang ngủ say, xác nhận đối phương không tỉnh lại, lập tức lớn gan hơn, nhanh chóng bước ra ngoài.
Chạy thôi—
-
Trong Dưỡng Tâm Điện.
Không lâu sau khi Thẩm Ngọc Hành rời đi, thái giám bên cạnh hoàng đế là Phương công công gõ cửa hai lần rồi bước vào.
Xác nhận lão hoàng đế đã ngủ, Phương công công dập tắt nến rồi rút lui.
Bên ngoài cửa sổ, một cái bóng lặng lẽ lướt qua.
Chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
[Tác giả có lời muốn nói]
Hê hê, hoàn toàn không đoán được là ai đâu nhỉ!