Thẩm Thư phải đóng cho tròn vai thiếu gia thật bị hắt hủi trong một cốt truyện cũ rích. Hệ thống: [Cậu hèn hạ, cậu phù phiếm, cậu làm toàn chuyện xấu, cậu lòng lang dạ sói.] [Vì vậy, ba mẹ ruột ghét c …
Thẩm Thư phải đóng cho tròn vai thiếu gia thật bị hắt hủi trong một cốt truyện cũ rích.
Hệ thống: [Cậu hèn hạ, cậu phù phiếm, cậu làm toàn chuyện xấu, cậu lòng lang dạ sói.]
[Vì vậy, ba mẹ ruột ghét cậu, anh cả coi thường cậu, cậu chính là nhóm đối chứng cho sự vĩ đại, quang vinh, chính trực của thiếu gia giả. Cuối cùng, mọi người xung quanh đều nhìn thấu bộ mặt thật của cậu và cậu nhận lấy một kết cục thê thảm...]
*
Hệ thống: [Bé yêu, cậu làm được!]
Vì phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Thẩm Thư gật đầu lia lịa: [Được! Cứ để tao lo!]
Tuy nhiên, cả hệ thống và Thẩm Thư đều không biết rằng, vì có một lỗi chương trình, người nhà họ Quan và một người qua đường xui xẻo đã lặng lẽ tham gia vào kênh trò chuyện được mã hóa của họ.
Hệ thống: [Cậu cho rằng ba mẹ ruột đã nợ mình, nên thường xuyên đến vòi vĩnh họ một khoản tiền lớn.]
Thẩm Thư gật đầu đồng ý, sau đó hùng hổ đi đòi tiền.
Cậu chìa tay ra, giơ số 1 về phía đối diện.
Ba mẹ nhà họ Quan: “Một triệu?”
Thẩm Thư: “1... 1k!”
Ba mẹ nhà họ Quan: “... Cả đời chưa từng nghe được một yêu cầu nhỏ nhoi đến thế.”
Hệ thống: [Cậu cảm thấy mọi thứ tốt đẹp trong tay anh cả đều phải thuộc về mình, vì vậy luôn xoè tay ra đòi.]
Thẩm Thư ừ ừ ừ, quay người đi đòi chiếc đồng hồ đối phương vừa mới mua được.
Anh cả nhà họ Quan vô cùng uy nghiêm, người bình thường không dám làm càn trước mặt anh ấy.
Thẩm Thư nhìn chằm chằm vào gương mặt căng như dây đàn của đối phương, úp úp mở mở mãi một lúc lâu: “... E hèm.”
Anh cả nhà họ Quan: “...”
Mình đáng sợ dữ vậy sao?
Hệ thống: [Cậu ghen tị với thiếu gia giả, luôn muốn phá hoại tình cảm giữa cậu ta và công chính!]
Thẩm Thư vỗ ngực nói dễ ợt.
Thỉnh thoảng cậu lại lẽo đẽo theo sau hai người họ, hoặc không thì chen vào làm kỳ đà cản mũi, y chang một chú mèo lén lút, lúc nào cũng chắp tay sau lưng nhìn trộm hai người.
Thiếu gia giả: “...”
Cậu vỗ một phát vào người công chính: “Chúng ta cãi nhau một trận đi.”
Công chính: “Hả???”
Hệ thống: [Cậu phải giả vờ uống say để quyến rũ người trên trời kia, khiến anh ta khinh thường cậu!]
Người trên trời: “…”
Thẩm Thư nốc một chai rượu lớn vào bụng rồi lao đầu thẳng về phía trước, đầu đập vào ngực người trên trời, mắt dán chặt vào cúc áo trên cổ áo anh, lè nhè cố tỏ ra sến súa:
“Mấy người... mấy người có thể gọi tên thân mật của tui.”
Bùi Viêm cúi đầu, nâng cằm Thẩm Thư lên, ép cậu ngước mặt nhìn mình.
“Tên thân mật của cậu là gì?”
Kết quả là thấy Thẩm Thư chu mỏ với anh...
“Thư... Thư Thư ó.”
Ad ơi, bộ này tổng cộng bao nhiêu chương á