Bốc Hội ướt đẫm mồ hôi.
Cô cảm thấy tuyệt vọng.
Ba tháng trước, vào đêm mà cô được chọn để đưa gen vào hệ thống lưu trữ, cô hiếm hoi bỏ qua khoản tiền công ít ỏi khi tăng ca, dành cả tối nghiền ngẫm quy trình ghép đôi, nắm rõ từng chi tiết trong mỗi bước.
Chính vì vậy, cô hiểu rất rõ khi hệ thống tạm thời được kích hoạt, tình hình sẽ nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.
Theo quy định, nếu kết quả ghép đôi có vấn đề đặc biệt khiến hai người không thể gặp mặt, có thể khiếu nại để hủy bỏ, và đây cũng là quy trình mà Bốc Hội đang thực hiện.
Tình huống đặc biệt bao gồm đối phương đột ngột qua đời, khoảng cách quá xa không muốn di chuyển hoặc các trường hợp bất khả kháng khác.
Trong trường hợp này, có thể yêu cầu hủy bỏ một cách đơn phương.
Nhưng khi hệ thống đã kích hoạt thì khác.
Điều này có nghĩa hai bên đang ở khoảng cách có thể tiếp cận và di chuyển bình thường. Nếu muốn hủy bỏ kết quả ghép đôi, cả hai phải cùng đến tòa thị chính, đồng thời đưa ra ít nhất ba lý do chính đáng cùng khoản tiền phạt lớn.
Hầu hết các cặp không hợp nhau sẽ chọn kéo dài đến một năm khi cơ chế bảo vệ hết hiệu lực, lúc đó có thể trực tiếp làm thủ tục ly hôn.
Chắc chắn chẳng có ai nghĩ rằng tên tội phạm khét tiếng đó sẽ đồng ý đi cùng cô vào tòa thị chính hay chọn ly hôn sau một năm.
Đối với một tên tinh tặc từng gϊếŧ không biết bao nhiêu người, việc bắn một phát đạn xóa sổ cô sẽ là cách đơn giản và an toàn nhất.
Nói cách khác, Bốc Hội hiện chỉ có hai kết cục.
Hoặc là Tân Trì chết, hoặc là cô chết.
"..."
Nghĩ đến việc mình nhảy nhót suốt mấy tháng qua để kiếm tiền mà không biết mạng sống mong manh, Bốc Hội chỉ muốn tát cho bản thân trong quá khứ một cái thật mạnh.
Hai dòng nước mắt chưa kịp rơi đã bị gió lạnh thổi khô.
Chưa bao giờ cô tha thiết cầu mong quân đội Liên Bang phải thật mạnh mẽ như lúc này, nhất định phải bắt cho bằng được Tân Trì, tốt nhất là bắn hạ ngay tại chỗ.
Nếu không bắt được thì bắn cô luôn cũng được.
"Bốc Hội, tôi ở đây!"
Ôn Lộ Nhi đứng ở doanh trại hét lớn, bên cạnh là Lai Đặc giơ hai tay vẫy điên cuồng. Đáng lẽ họ có thể dùng hệ thống liên lạc của quang não thay vì dùng cách nguyên thủy như vậy, đủ để thấy trong lúc hoảng loạn, não bộ con người có thể ngốc nghếch đến mức nào.
Bốc Hội cũng vẫy tay đáp lại.
"Không thể liên lạc với quân đội nữa, chúng ta phải làm sao đây?" Ôn Lộ Nhi sốt ruột.
"Cứ đợi ở đây." Lai Đặc rất tin tưởng vào quân đội chính quy: "Mấy tên lưu manh chẳng mấy chốc sẽ bị tiêu diệt, các cô đừng có làm quá lên."
"..." Bốc Hội chẳng thèm giải thích với anh ta nữa.
"Chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nếu quân đội bỏ quên chúng ta hoặc có tội phạm chạy đến đây, chúng ta tay không tấc sắt thì sẽ rất nguy hiểm.” Cô nói.
Lai Đặc nhăn nhó chế giễu: "Thế ý cô là gì? Bắt chúng ta đối đầu trực tiếp với tội phạm à?"
"Đương nhiên là không."
Bốc Hội phớt lờ giọng điệu châm chọc của anh ta, chỉ tay về phía xa nói: "Chuẩn bị sẵn sàng chạy trốn, đi kiểm tra loại phi thuyền trống và nhiên liệu có sẵn, nếu phi thuyền của chúng ta bị phá hủy thì dùng của quân đội."
"Cô bảo chúng tôi đi trộm phi thuyền quân đội?" Lai Đặc kinh ngạc: "Làm vậy là ngồi tù đấy!"
"Đã nói là kế hoạch xấu nhất rồi mà."
So với ngồi tù, tính mạng quan trọng hơn nhiều. Bốc Hội lúc này vô cùng tỉnh táo.
Lai Đặc vẫn còn đứng đó do dự, Ôn Lộ Nhi đã nghe lời đi vòng đến khu vực để phi thuyền tìm chiếc nào dễ lấy nhất.
Họ đều là những nhân viên lâu năm xuất sắc của nhà máy. Để nâng cao hiệu suất làm việc, nhà máy Huy Dân đã dạy họ cách xóa bỏ hệ thống nguồn để lái phi thuyền cũ, mấy ngày nay lại tập trung xử lý phi thuyền quân đội bỏ đi nên hiểu rõ từng chi tiết bên trong, không cần Bốc Hội phải lo.
Cô đi vòng quanh kiểm tra phi thuyền, bồn chồn liếc nhìn màn hình hiển thị của quang não.
Hệ thống thông báo không cập nhật, nghĩa là đối phương vẫn đang hoạt động cách xa hơn 3000km.
Phải chăng điều này có nghĩa Tân Trì đang bận chạy trốn, không rảnh để ý đến sống chết của cô?
Bốc Hội thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ lại cũng phải, lúc vượt ngục nguy cấp thế này, ai lại rảnh rỗi đi gây phiền phức với một người bình thường bé nhỏ như cô chứ?