Quyển 1 - Chương 24: Thiếu Niên Khí

Khi cùng Lan Tư bước lên cầu thang, Thôi Kỳ đột nhiên quay đầu lại, mỉm cười nói với Thôi Đình vừa bước vào: “Ba, ba năm rồi con không gặp Lan Tư, muốn cùng em ấy trò chuyện thật lâu. Bữa tối không cần chuẩn bị cho bọn con, nếu đói, con sẽ bảo người hầu làm gì đó.”

Hắn nhìn thẳng vào Thôi Đình, ánh mắt sâu thẳm không che giấu sự khıêυ khí©h và đề phòng công khai. Lời nói cố ý mơ hồ, mang theo ý tứ ngầm hiểu mà không nói ra, như một con thú trưởng thành đã rũ bỏ sự non nớt, lạnh lùng cảnh cáo đối thủ mạnh mẽ đang rình rập con mồi của mình. Không có chút thỏa hiệp tình thân, chỉ thuần túy là sự tranh đoạt.

Đối diện với ánh mắt đầy thù địch của hắn, Thôi Đình vẫn điềm tĩnh gật đầu, như chẳng hề bị ảnh hưởng.

“Nếu hôm nay con muốn nghỉ ngơi, thì mai bắt đầu đi làm ở công ty với ba.”

Nói xong, anh chưa kịp thay giày đã định xoay người rời đi, nhưng bị Lan Tư đột nhiên gọi lại. Giọng nói mềm mại của cậu, như thường lệ, tràn đầy sự quan tâm:

“Chú Thôi, nhớ ăn cháo vào bữa tối, đừng thức khuya nhé.”

Thôi Đình khựng lại, nghiêng đầu mỉm cười nhẹ nhàng với Thôi Kỳ. Nụ cười ấy trong chớp mắt khiến sắc mặt Thôi Kỳ trở nên xanh mét.

Giọng nói trầm thấp, từ tính, vừa ôn hòa vừa cưng chiều vang lên: “Đã biết.”

Chờ chiếc xe ngoài sân phóng vυ"t đi, Thôi Kỳ mới thu lại ánh mắt u ám hướng về phía cửa. Hắn quay đầu, nhìn thấy Lan Tư rõ ràng đang lo lắng, nhẹ giọng hỏi:

“Sao vậy?”

Lan Tư vẫn còn bận tâm cho Thôi Đình, như một người lớn thu nhỏ, canh cánh trong lòng mà lẩm bẩm: “Chú Thôi khi ăn cơm ở nhà, em mới có thể trông chừng chú ấy ăn cháo. Không ở nhà thì không biết chú ấy có lại đi uống rượu không, lỡ như chú Thôi…”

Cậu chưa nói hết câu, gương mặt đã bị Thôi Kỳ nắm lấy. Lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cốt. Ánh mắt Thôi Kỳ cúi xuống, đen tối như một vũng nước sâu không thấy đáy, ánh lên vẻ âm u khiến người ta không rét mà run.

Nhưng giọng điệu lại bình thản, như sự tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão: “Lan Tư, chúng ta ba năm không gặp, sao em vẫn nghĩ đến ba trước mặt tôi?”

Lan Tư bị ánh mắt nguy hiểm của hắn làm giật mình, theo bản năng lùi lại. Hành động nhỏ này khiến sắc mặt Thôi Kỳ đột nhiên trầm xuống. Lan Tư bất an cắn môi, rụt rè giải thích: “A Kỳ, em, em chỉ là…”

Lời chưa nói hết đã bị một tiếng kêu kinh ngạc cắt ngang. Lan Tư bất ngờ bị Thôi Kỳ bế lên, sải bước tiến về phía phòng ngủ. Vài giây sau, cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại.

Tác giả có lời muốn nói:

Thôi Kỳ: Tôi cảm thấy ba muốn cướp người của tôi.

Thôi Đình: Ừ.

Lan Tư: Tôi là quần chúng vô tội ăn dưa hì hì hì.