Quyển 1 - Chương 19: Thiếu Niên Khí

Hắn nhìn chằm chằm người ba với khí thế áp đảo hơn mình, kiên định nói: “Ba, con sẽ không chia tay với Lan Tư. Con yêu em ấy. Con muốn ở bên em ấy cả đời.”

Thôi Đình giận dữ bật cười, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy sự giễu cợt: “Con mới bao nhiêu tuổi mà dám nói đến yêu? Thôi Kỳ, cậu ta không phù hợp với con. Sau này, ba sẽ chọn cho con một cô gái môn đăng hộ đối.”

Lan Tư đứng lặng lẽ bên cạnh, không nói một lời, như một món đồ chơi không có quyền tự chủ bị đem ra thảo luận quyền sở hữu. Cậu cúi đầu, hai tay lo lắng xoắn vặn góc áo, đôi môi hồng bị hàm răng trắng cắn chặt, trông vừa đáng thương vừa kìm nén.

Sau cuộc tranh cãi không có kết quả, Thôi Kỳ nhận ra sự khác thường của Lan Tư. Hắn vươn tay kéo Lan Tư lại gần, vẻ mặt lạnh lùng lập tức trở nên dịu dàng, đau lòng hỏi: “Sao vậy?”

Lan Tư lắc đầu, những giọt nước mắt trong suốt lấp lánh trong đôi mắt đen nháy. Cậu buồn bã đáp khẽ: “A Kỳ, em không muốn anh cãi nhau với chú Thôi vì em.”

Thôi Kỳ dừng lại, vuốt tóc cậu, không nói gì. Cả trái tim hắn trào dâng cảm xúc phức tạp, vừa chua xót vừa ngọt ngào. Hắn yêu Lan Tư đến tận xương tủy, làm sao nỡ để cậu đau lòng khổ sở.

Sau một thoáng im lặng, Thôi Kỳ ngẩng đầu nhìn Thôi Đình, người luôn giữ thái độ cứng rắn từ đầu đến cuối. Giọng hắn hơi dịu đi, nhưng đôi mắt đen nhánh lại tràn đầy quyết tâm: “Ba, chỉ cần ngài đồng ý để con và Lan Tư ở bên nhau, con sẽ đồng ý mọi yêu cầu của ngài.”

Mối quan hệ giữa Thôi Đình và người con trai ruột này vốn không thân thiết. Anh biết Thôi Kỳ từ nhỏ đã già dặn, luôn có chính kiến riêng, nên cơ bản để hắn tự do trưởng thành. Quả nhiên, Thôi Kỳ lớn lên mang tính cách giống anh, tự tin và kiêu ngạo, tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp.

Nhưng giờ đây, vì một cậu con trai xinh đẹp mà hắn lần đầu tiên cúi đầu cầu xin anh. Thôi Đình không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nhưng sắc mặt càng trở nên lạnh lùng hơn: “Con có biết mình đang nói gì không?”

Thôi Kỳ lặng lẽ nhìn anh, trầm giọng đáp: “Con biết.”

Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, không một tiếng động nhưng đầy căng thẳng, một bên là sự trưởng thành và quyền uy, bên kia là sự kiên định không chút nhượng bộ. Thôi Đình rơi vào im lặng.

Trước đây, anh luôn không can thiệp vào quyết định của Thôi Kỳ. Dù gia nghiệp lớn mạnh, Thôi Kỳ chưa từng tỏ ra hứng thú, chỉ thích ở lại ngôi trường mà với anh là quá tầm thường. Nếu giờ đây Thôi Kỳ chủ động đề xuất điều kiện trao đổi, anh tự nhiên sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.