Như một lời thề trang trọng, lời hứa của Thôi Kỳ khiến Lan Tư cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Thần sắc cậu dịu đi, dựa vào mép giường, ỷ lại nhìn Thôi Kỳ, nghiêm túc nói với vẻ chờ mong: “A Kỳ, vậy anh nhất định phải mau chóng khỏe lại nhé.”
Ánh mắt sâu thẳm của Thôi Kỳ như một con rắn quấn quanh, từng chút một lướt qua đôi môi hồng và hàm răng trắng tinh xảo của Lan Tư. Ánh mắt hắn càng thêm u tối. Dù nằm trên giường bệnh không thể cử động dễ dàng, giọng nói trầm thấp của hắn mang theo vài phần ra lệnh: “Lan Tư, hôn tôi.”
Lan Tư đột nhiên mở to mắt, gương mặt trắng nõn thoáng hiện một lớp hồng nhạt. Cậu cắn môi, ngoan ngoãn cúi xuống hôn lên môi Thôi Kỳ, để mặc hơi thở bá đạo của đối phương từng chút chiếm lấy mình.
Hai người hôn nhau say đắm, không hề nghe thấy tiếng động rất khẽ khi cánh cửa bị đẩy ra.
“Thôi Kỳ.”
Giọng nói trầm thấp, đầy nam tính vang lên, tựa như âm thanh của một cây đàn cello dày dặn và tao nhã, nhưng ngữ điệu lại lạnh lùng, sắc bén như dây đàn bị kéo căng.
Nghe thấy giọng nói bất ngờ, Lan Tư hoảng loạn muốn tránh ra, nhưng Thôi Kỳ lại tăng thêm lực, giữ chặt gáy cậu, hôn càng thêm tùy tiện và mãnh liệt, cố ý phô bày mối quan hệ thân mật của hai người trước mặt Thôi Đình.
Lan Tư sợ giãy giụa sẽ chạm vào vết thương ở xương sườn của Thôi Kỳ, đành ngoan ngoãn chấp nhận nụ hôn. Cậu cúi người, cong eo, để lộ trước ánh mắt Thôi Đình một đường cong lưng duyên dáng và cặp mông tròn trịa được quần bó sát, từng đường nét đều quyến rũ, khiến người ta không thể rời mắt.
Thôi Đình mặt không biểu cảm nhìn hai người.
Cảm giác như kim chích sau lưng, mãi đến khi Thôi Kỳ cuối cùng cũng buông cậu ra, Lan Tư vội vàng đứng dậy, lùi sang một bên, mặt đỏ bừng cúi đầu, xấu hổ và tức giận đến mức chỉ muốn chui xuống đất. Giọng nói run rẩy của cậu tràn đầy sợ hãi: “Chú… Chú Thôi.”
Thôi Đình không để ý đến cậu, chỉ nhìn xuống Thôi Kỳ đang nằm trên giường bệnh với ánh mắt cao ngạo, lạnh lùng nói: “Thôi Kỳ, ba đã cảnh cáo con không được gặp lại cậu ta. Con định ép ba phải ra tay sao?”
Thôi Kỳ vươn tay, cố sức định nhấn nút cạnh giường bệnh. Lan Tư thấy vậy vội vàng giúp hắn nhấn nút, nửa đầu giường từ từ nâng lên, khiến Thôi Kỳ từ tư thế nằm chuyển thành ngồi dựa. Trên người hắn không hề có chút yếu ớt của một bệnh nhân, mà giống như một con thú non đang trưởng thành, rình rập đối đầu với một kẻ thù mạnh mẽ.