Quyển 1 - Chương 17: Thiếu Niên Khí

Thôi Kỳ ngay lập tức ra lệnh cho trợ lý: “Để em ấy vào, anh ra ngoài.”

Dù rõ ràng là vi phạm lời dặn của Thôi tổng, trợ lý lại khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh ta cũng có thể mở cửa phòng bệnh, lùi sang một bên và ôn tồn nói: “Vậy cậu vào đi.”

Lan Tư mỉm cười với anh ta, dịu dàng nói: “Cảm ơn anh.”

Trợ lý ngẩn ngơ nhìn dáng vẻ mảnh mai vội vã bước vào phòng bệnh của cậu, mãi đến khi Lan Tư khuất sau góc ngoặt, anh ta mới lưu luyến đóng cửa phòng bệnh lại.

Tầng phòng bệnh này rõ ràng là phòng đơn xa hoa cao cấp nhất, có thể so sánh với một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi. Thôi Kỳ đang nằm trên giường bệnh truyền dịch, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khiến đôi mắt càng thêm u tối.

Khi Lan Tư bước vào, khóe môi Thôi Kỳ cong lên thành một nụ cười, giọng nói yếu ớt nhưng trầm ổn: “Lan Tư, lại đây.”

Lan Tư nghe lời, bước tới ngồi trên ghế cạnh giường, nắm lấy bàn tay không truyền dịch của Thôi Kỳ. Hốc mắt cậu đỏ hoe, vẻ lo lắng xen lẫn hoảng sợ.

“A Kỳ, anh thế nào rồi? Có bị thương nặng không? Có đau không?”

Thôi Kỳ nhìn cậu không chớp mắt, hỏi ngược lại: “Lúc tôi tỉnh lại, em đã đi đâu?”

Dừng một chút, Thôi Kỳ bình tĩnh nói tiếp: “Ba bảo em đã đi thăm Cận Liệt.”

Ánh mắt Lan Tư rõ ràng né tránh, giọng nói nhỏ đi nhiều. Cậu hoảng hốt giải thích: “Chú Thôi không cho em đến thăm anh, hơn nữa Cận Liệt không có người nhà đến thăm, nên em đã qua phòng bệnh của cậu ấy.”

Nghe xong, ánh mắt Thôi Kỳ lạnh đi vài phần, nhưng giọng điệu vẫn rất ôn hòa: “Không sao, sau này tôi sẽ không để ba đuổi em đi nữa.”

Lan Tư vui vẻ nở nụ cười, mi mắt cong cong trông cực kỳ đáng yêu. Nhưng đột nhiên cậu nhớ ra điều gì, lập tức căng thẳng nắm chặt tay Thôi Kỳ, như thể cậu là một mảnh gỗ trôi dạt chỉ có thể bám víu vào nơi nương tựa duy nhất. Giọng nói yếu ớt tràn đầy bất an và do dự: “Nhưng chú Thôi nói... Nói rằng ông ấy không cho phép chúng ta ở bên nhau. A Kỳ, phải làm sao đây?”

Thế giới này giống hệt thế giới thực, cậu không có người thân, thậm chí không có bạn thân. Người duy nhất bên cạnh cậu là Thôi Kỳ. Nếu Thôi Đình không cho phép cậu ở bên Thôi Kỳ, cậu chẳng khác nào một con sơn dương lạc lõng, chỉ trong chốc lát sẽ bị thú dữ hung tợn xé tan thành từng mảnh.

Thôi Kỳ sao có thể để cậu rơi vào nguy hiểm. Dù động tác có thể khiến xương sườn gãy bị kéo đau, Thôi Kỳ vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên. Hắn chậm rãi nâng tay Lan Tư áp sát vào má mình, nghiêng đầu hôn lên những ngón tay trắng xanh mảnh mai của cậu. Trên khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên toát lên khí chất già dặn, nhưng ánh mắt nhìn Lan Tư lại vừa dịu dàng vừa cưng chiều, như mặt biển sâu thẳm nhấn chìm Lan Tư.

“Lan Tư, tôi sẽ mãi mãi ở bên em, bảo vệ em. Không ai có thể tách chúng ta ra đâu. Đừng sợ.”