Mười phút sau, Giang Miên đã thành công ngồi lên chiếc xe hơi sang trọng màu đen đỗ trong bãi đậu xe dưới hầm.
Cùng lúc đó, tại trụ sở chính của tập đoàn Yến thị.
Trong phòng họp, mọi người cùng rơi vào sự im lặng.
*
Sau khi kết thúc cuộc họp, bề ngoài thì trông cả công ty vẫn bình yên, nhưng bên trong thì xôn xao như đến Tết.
Tại phòng nghỉ, những kẻ thích hóng hớt chen chúc với nhau.
"Tôi chắc chắn không nghe lầm, Omega đó thực sự gọi sếp Yến là chồng! Dũng cảm thật!"
"Có tin đồn nói nhà họ Giang sẽ liên hôn với nhà họ Yến, lúc trước tôi còn không dám tin..."
"Trời ạ, nhà họ Giang đã suy tàn như vậy rồi, sếp Yến còn muốn làm gì?"
"Không lẽ thật sự có người có thể thu phục được tên đại ma vương đó!"
Ngay lúc này, Giang Nguyệt đứng ở quầy lễ tân công ty, tình cờ nghe được một vài lời xì xào về Yến Lăng, khiến cậu ta sợ đến mức run rẩy.
"Tôi... tôi muốn gặp Yến Lăng."
"Xin chào, cậu có hẹn trước không?"
"Tôi, tôi họ Giang. Tôi là vị hôn phu của anh ấy..." Giang Nguyệt lấy hết can đảm, cắn răng nói.
Hôm nay cậu ta lén chạy từ nhà ra, chỉ để cầu xin Yến Lăng tha cho anh trai mình.
Dù không thể hủy hôn ước, nhưng cậu ta không muốn để anh trai phải thay mình, lấy một Alpha ác quỷ như vậy!
Giang Nguyệt đang mồ hôi đầm đìa thuyết phục lễ tân, còn Giang Miên thì đứng bên cạnh, nhìn hệ thống phát sóng trực tiếp cảnh này, thấy vui quá thể.
Lối suy nghĩ của bông sen nhỏ này thật thú vị.
Nhưng khi đến công ty, hắn cũng không để ý đến cậu em hờ nữa mà đi vào thang máy riêng theo tin nhắn Yến Lăng gửi cho mình.
Nhập mật mã, thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.
Phong cách trang trí trong văn phòng tổng giám đốc vẫn trông chẳng khác gì nghĩa trang.
Lạnh như băng, chỉ có cửa sổ sát đất mới mang lại chút màu sắc cho căn phòng.
"Ngồi yên đi."
Yến Lăng liếc nhìn Giang Miên một cái, tầm nhìn dừng lại trên chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc một chút rồi lại tiếp tục phê duyệt tài liệu.
Không, ngồi yên là điều không thể.
"Tôi gặp Giang Nguyệt ở dưới lầu." Giang Miên bỗng nói, cố ý làm ra vẻ đáng thương: "Cậu ta nói, cậu ta mới là vị hôn phu thực sự của anh."
"..."
Yến Lăng không để ý tới hắn.
"Anh thích Giang Nguyệt hơn đúng không? Anh Yến, tôi cũng không muốn chia rẽ hai người như vậy đâu, em trai sẽ không giận tôi chứ? Nhưng mà, đây là quyết định của ba mà... Cái gì em trai cũng có, còn tôi thì chẳng có gì cả."
Giang Miên mềm giọng, trong giọng nói hơi thoáng chút đắng cay. Hắn còn bảo hệ thống nhỏ cho hắn vài giọt nước mắt miễn phí để trông mình thật đáng thương.
"Giang Miên, đủ rồi."
Yến Lăng đặt tài liệu xuống một cái "phịch", như thể không thể tiếp tục nhịn được hành động quá quắt của Omega này nữa.
"Tôi diễn đến mệt luôn rồi, sao anh còn chưa dỗ tôi?" Giang Miên ung dung ngồi lên bàn làm việc, nhìn anh ta với đôi mắt vẫn còn ngập nước.
Nếu không dỗ hắn, em trai của hắn sẽ nhờ vào hào quang bông sen nhỏ làm lễ tân dao động, rồi thành công lên tầng cao nhất của công ty.
"... Dỗ thế nào?"
Nhìn vào chiếc cổ áo sơ mi hờ hững không giấu được xương quai xanh xinh đẹp, Yến Lăng dần nhượng bộ.
"Ôm tôi, rồi hôn tôi một cái."
"Được."
Mắt Yến Lăng tối sầm, ôm lấy eo Giang Miên, kéo hắn ngồi lên ghế, rồi nắm cằm hắn mà hôn xuống.
Bàn tay của Alpha to lớn mạnh mẽ, quyến luyến ở eo Giang Miên. Dù đang hôn thì hành động vẫn rất thô lỗ, như thể là bị hắn ép buộc.
Nhưng chưa để họ kịp làm gì thêm, một tiếng hô đầy ngạc nhiên vang lên bên tai.
"Đừng...!"
Giang Nguyệt đứng ở cửa phòng làm việc, không thể tin được mà trợn tròn mắt.
Không chỉ cậu ta, mà ngay cả thư ký đưa cậu ta đến phòng làm việc cũng há hốc miệng.
"Chồng à, anh cần kiểm tra lại vấn đề an ninh của công ty rồi." Giang Miên ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn vào khóe môi Yến Lăng, cười thờ ơ.
________________________________________