Thế giới 1: Chương 7: ABO (3.1)

Sáng hôm sau.

Lúc Giang Miên tỉnh dậy thì phát hiện mình đang ôm lấy chăn của Yến Lăng.

Chiếc rèm cửa dày dặn được kéo kín mít, trong phòng tối om như thể trời vẫn chưa sáng.

Mùi rượu rum nhàn nhạt thoang thoảng quanh chóp mũi khiến hắn không muốn rời giường chút nào.

"Hệ thống, bây giờ là mấy giờ rồi?"

Giang Miên nằm lì một hồi không động đậy, đôi mắt híp lại một cách thoải mái, lười biếng hỏi.

[8 giờ sáng.]

Hệ thống - bị coi như một chiếc đồng hồ thông minh lạnh lùng đáp lại.

"Sớm vậy sao? Vậy ta sẽ ngủ thêm một chút nữa..."

[Xin hãy tiếp tục cốt truyện, tiếp tục cốt truyện, tiếp tục cốt truyện.]

Giang Miên: "..."

Suýt thì quên, cái đồng hồ thông minh này còn có cả chức năng gọi dậy.

Hắn khó khăn bò dậy, đi rửa mặt, khi thay đồ thì nghĩ ngợi một chút rồi tủm tỉm lấy một chiếc áo sơ mi của Yến Lăng từ trong tủ.

Quản gia Từ thấy Giang Miên mặc bộ đồ ấy, thì mắt ông hơi mở lớn, nhưng không nói gì nhiều, chỉ lịch sự mời hắn xuống ăn sáng.

Thái độ của ông hôm nay tốt hơn rất nhiều so với ngày hôm qua.

"Yến Lăng đâu?"

"Giang thiếu gia, gia chủ đã đến công ty rồi."

"Sớm vậy sao... Anh ta không sợ kiệt sức mà chết à?" Giang Miên nghịch nghịch dao nĩa trong tay.

Thật là, lỡ mất cơ hội xin một nụ hôn buổi sáng rồi.

Ăn sáng xong, Giang Miên không định đi ngay vào việc tiếp tục cốt truyện, mà lấy điện thoại ra chuẩn bị thư giãn một lúc.

Thế nhưng đến lúc này, hắn mới nhận ra, những tin nhắn chưa đọc trong điện thoại đã chất đống như núi.

Giang Miên mở ra, hóa ra là Giang Nguyệt gửi cho hắn vô số tin nhắn thoại dài, xen lẫn trong đó là đủ loại biểu tượng cảm xúc khóc lóc.

Hắn mở bừa một tin, tiếng khóc hu hu hu của cậu em hờ vang lên như muốn thấu tận trời xanh.

"Giỏi thật, có thể khóc lâu như vậy... Cậu ta làm bằng nước à?"

Giang Miên cảm thấy hơi buồn cười, tiếp tục mở những tin nhắn từ Giang Thừa Vĩ.

[Ngài Yến có hài lòng với con không?]

[Sao không trả lời, mày còn coi tao là ba mày không?]

[Tiền tiêu vặt tháng này, đừng mong có.]

[Miên Miên à, nhớ nhắc ngài Yến về chuyện hợp đồng nhé, phải biết nghĩ cho tương lai nhà họ Giang chúng ta con nhé.]

[Đừng giở có cái thói trẻ con của mày ra nữa, cất cái bụng đầy mưu kế của mày đi!]

Giang Miên đọc hết tin nhắn một lượt, cảm thấy người ba hờ này của hắn hơi có triệu chứng bệnh tâm thần phân liệt.

Hơn nữa...

"Bụng đầy mưu kế?" Hắn nhếch miệng cười.

Theo quan điểm của Giang Miên thì những hành động "trà xanh" trong cốt truyện gốc vẫn chưa đến mức xấu xa.

Mẹ kế của hắn, sau khi kết hôn với Giang Thừa Vĩ chưa đầy một năm, đã sinh ra Giang Nguyệt.

Cái mác "con riêng" này dán lên Giang Nguyệt là điều hiển nhiên.

"Chờ đến khi hoàn thành nhiệm vụ, không khéo ta sẽ thật sự làm vài chuyện xấu xa."

[Xin cẩn thận lời ăn tiếng nói.]

...Thôi được, hôm nay lại là một ngày tiếp tục thúc đẩy cốt truyện.

Giang Miên phớt lờ cảnh báo của hệ thống, không trả lời tin nhắn của ai cả, mà gọi cho Yến Lăng trước.

Không biết tại sao, một lúc lâu sau Yến Lăng mới bắt máy.

"Ngài Yến, chào buổi sáng..." Giang Miên vui vẻ nói.

"Sao cậu lại có số điện thoại của tôi?"

Giọng nói bên kia lại trở nên lạnh lùng, như thể những chuyện mờ ám đêm qua không hề tồn tại.

Giang Miên sững sờ.

Hắn suýt thì quên mất, số điện thoại cá nhân của Yến Lăng là thứ hắn đã mua từ chỗ hệ thống. Chỉ cần 0,05 điểm, giá cả rất hợp lý.

Nhưng đúng là Yến Lăng không cho hắn bất kỳ phương thức liên lạc nào.

Xem ra, người này đúng là rất đề phòng hắn.

Giang Miên thản nhiên cười khẽ đáp lại: "Đừng quên, tôi là một người rất khả nghi."

Yến Lăng im lặng một lúc, rồi nói với giọng trầm trầm: "Bây giờ tôi rất bận. Có chuyện gì đợi tôi về nhà rồi nói."

Aiya, thế thì không được.

"Chồng à, em muốn đến công ty của anh chơi, được không?" Giang Miên dùng giọng điệu mềm mại nói.

Yến Lăng: "..."