Nhưng tiếc là trong nguyên tác, phần lớn đều miêu tả chuyện Giang Nguyệt được theo đuổi như nào, rồi bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời ra sao, còn các cốt truyện liên quan đến Alpha khác chỉ là đòi sống đòi chết và dây dưa tình ái... Những chi tiết cụ thể, còn cần Giang Miên phải tự dò xét.
Thật thú vị.
Ngay lúc này, Yến Lăng mở cửa đi vào.
Giang Miên vẫn ôm chiếc gối của anh, cười tít mắt: "Ngài Yến, anh xong việc rồi?"
Yến Lăng gật đầu, cởi cúc tay áo rồi ngồi xuống cạnh đầu giường.
"Quên nói với cậu, trong phòng này có camera chất lượng cao." Anh vừa nói, vừa quan sát phản ứng của Giang Miên.
Ý Yến Lăng rất rõ ràng. Giang Miên vẫn cười mà thầm nghĩ, không chừng những hành động qua lại hư tình giả ý giữa hắn và Trình Phong trước đó có thể đã bị camera ghi lại?
Tên Alpha này có hơi biếи ŧɦái.
Thế là Giang Miên hơi nhướng mày: "Vậy nếu... chúng ta làm một vài chuyện không hay ở đây, có phải sẽ rất kí©h thí©ɧ không?"
"Cậu còn muốn tôi tiêm thuốc ức chế thêm bao nhiêu lần nữa?" Yến Lăng khoanh tay lại.
"Ngài Yến, lần đầu của Omega rất quan trọng. Dù là đánh dấu tạm thời, tôi vẫn muốn có thêm chút cảm giác nghi thức." Giang Miên cong mắt cười nói: "Tất nhiên, nếu anh thật sự không kiềm chế được, thì ngày mai chúng ta có thể đi kết hôn."
"Được."
"... Anh đồng ý?"
Giang Miên nghiêng đầu, tiến lại gần, phát hiện con ngươi của Yến Lăng vẫn đen kịt, không thể nhìn ra cảm xúc gì quá nhiều.
Hắn được voi đòi tiên mà kéo tay áo Yến Lăng, nhỏ giọng nói: "Vậy còn, tôi không muốn ký mấy thỏa thuận phức tạp trước khi cưới đâu. Nếu sau này anh muốn ly hôn, đừng để tôi ra đi trắng tay."
"Giang Miên, có vẻ như cậu rất chắc chắn sau này tôi sẽ muốn ly hôn." Yến Lăng giữ lại cái tay đang quậy của Giang Miên.
"Sao có thể chứ? Chỉ là tôi không có cảm giác an toàn mà thôi." Giang Miên không phản kháng mà còn thuận thế ngồi vào lòng Yến Lăng.
Hơi thở của Yến Lăng như nghẹn lại.
Anh đưa tay đặt lên gáy Giang Miên, trầm giọng: "Như cậu đã nói trước đó. Giang Miên, cậu rất khả nghi, nên tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu như vậy."
Giang Miên bỗng có cảm giác nguy hiểm như bị một con thú dữ nhắm đến, rất hứng thú mà cười rộ lên: "Tôi sẽ chống mắt lên chờ xem."
*
Giang Miên biết, mặc dù Yến Lăng bị pheromone của hắn hấp dẫn, nhưng ngày ngày anh vẫn rất cảnh giác với hắn.
Cứ tiếp tục thế này thì không ổn.
Vì vậy, trước khi đi ngủ, hắn chủ động mở lại cuộc trò chuyện giữa mình và Giang Thừa Vĩ, công khai cho Yến Lăng xem một lượt.
[Giang Thừa Vĩ: Thế nào rồi? Giúp ba thúc đẩy tiến độ hợp đồng đi con.]
[Giang Miên: Xin lỗi ba, ngài Yến không cho phép con tự ý dò xét tin tức của công ty, nhưng con sẽ cố gắng.]
[Giang Thừa Vĩ: Thật vô dụng, sớm biết vậy thì hồi đó tao phải vứt mày vào cô nhi viện rồi!]
[Giang Miên: Dự án bất động sản Thịnh Đỉnh.pdf]
[Giang Thừa Vĩ: Miên Miên à, lời trước đó của ba chỉ nóng giận thôi!]
"Làm sao đây, ngài Yến, ba tôi cứ như tên ngốc..."
Giang Miên cố tình bày ra vẻ không còn gì để nói mà oán trách.
"Có một người ba như vậy, hình như cậu không cảm thấy buồn." Yến Lăng suy tư nói.
Tổ tiên nhà họ Giang từng rất giàu có, nhưng suốt mười năm qua, chỉ có thể sống nhờ vào tài sản cũ. Lý do lớn nhất là vì hồi trẻ Giang Thừa Vĩ chỉ biết ăn chơi, giờ muốn vực dậy nhưng năng lực cá nhân lại rất bình thường.
Giang Miên cười khẽ, nói nhỏ: "Bởi vì bây giờ tôi có anh rồi."
Yến Lăng sững người, chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút, sau đó bình tĩnh nói: "Chín giờ sáng ngày mai, chúng ta đi đăng ký."
"Sớm vậy... Ngài Yến, ngày mai anh có thể gọi tôi dậy không?"
Yến Lăng không nói gì.
Sáng nay đã xảy ra một chuyện, khiến anh muốn vĩnh viễn chôn vùi nó trong lòng.
Khi anh tỉnh dậy, phát hiện mình bị Giang Miên ôm chặt lấy eo, suýt nữa không thể thoát ra được.
Omega này trông có vẻ yếu ớt, nhưng sức lực lại lớn như vậy...