Chương 21: Được lên hot search là cảm giác gì? (1)

EDIT: HẠ

[Một tiếng vang lớn trên bầu trời, fans trung thành của ban thiên tài rốt cuộc đã được lên sân khấu.]

[Ha ha ha ha Ngồi xổm vây xem hiện trường “Gϊếŧ thần”, thật sự sảng khoái.]

[Nói giỡn, mỗi ngày fans của Starry đều thổi phồng hắn lên tận trời, bọn họ thật sự cho rằng anh trai bọn họ là đại thần sao?]

[Hút nhiều fans thì có ích gì, trong giới này thực lực vẫn quan trọng nhất.]

[Ngay cả người của huấn luyện doanh cũng đánh không lại, mấy người còn mong chờ hắn có thể giành được thành tích tốt trong trận chung kết toàn cầu sao, tan sớm đi.]

[Nhất thời không có cảm giác tay nên đánh không tốt thôi, đánh một trận giải trí thôi cũng bị mắng, tuyển thủ nhà các người luôn toàn thắng trong lúc phát sóng trực tiếp đúng không?]

[Đúng đúng đúng, fans não tàn của Starry nói gì cũng đúng.]

Làn đạn tràn ngập trào phúng một khi đã bùng nổ thì sẽ rất khó khống chế.

Trong một khách sạn ở hải ngoại, Thần Thù nhíu mày nhìn màn hình máy tính đã tối đen trước mắt.

Ngay cả chính hắn cũng không nghĩ tới, vốn chỉ là một buổi phát sóng tùy ý lúc tâm huyết dâng trào, cư nhiên lại khiến hắn gặp phải tình cảnh bị người ta đuổi gϊếŧ.

Mặc dù trong quá trình phát sóng trực tiếp, tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không thể đảm bảo chính mình có thể toàn thắng, nhưng thực lực người chơi vị trí tự do đỉnh cấp của Thần Thù còn đặt ở nơi đó, cho dù ngẫu nhiên mắc phải sai lầm, tỷ lệ thắng trận của hắn vẫn luôn rất cao, thành tích thi đấu vẫn luôn bảo trì trên mức tiêu chuẩn. Huống chi tình huống vừa rồi, rõ ràng có người đã tiến hành dọn sạch khu vực đối chiến trước khi hai bên nổ súng, thua dưới tình huống thi đấu 1V1 công bằng như vậy, thật sự rất khó có thể biện minh.

Ngay từ khoảnh khắc đối phương chủ động nổ phát súng đầu tiên làm bại lộ vị trí, Thần Thù đã có thể nhận ra đối phương đang nhằm vào chính mình.

Embers, nghiêm khắc mà nói cái ID này cũng không xa lạ đối với hắn.

Trong ấn tượng của hắn, vào mấy ngày trước, khi nhận được bản kế hoạch tương lai, hắn đã nhìn thấy cái ID này ở trong đó.

Theo kế hoạch đã được định ra từ sớm, người tên Embers này hẳn là sẽ cùng ba người khác đồng thời gia nhập chiến đội hoàn toàn mới do Bắc Thần tư bản đứng ra đầu tư, sau đó bọn họ sẽ căn cứ kết quả đánh giá kế tiếp để quyết định xem có nên giữ lại những người này ở trong đội ‘Dự Bị’ của KOT hay không. Nếu cần thiết, bọn họ còn có thể điều chuyển một vài tuyển thủ thích hợp sang chiến đội KOT, tới đây để hộ giá hộ tống cho “Vương Triều” của hắn.

Bản kế hoạch này là do phía dưới đệ trình lên, mặc dù Thần Thù cũng không cho rằng loại huấn luyện sinh như thế này đáng giá để bọn họ tốn nhiều công sức như vậy, nhưng hắn vẫn lựa chọn tin tưởng phán đoán của đoàn đội chuyên nghiệp.

Bất quá hiện tại thoạt nhìn, cái gọi là “Ban Thiên Tài” này, đúng là có chút thú vị.

Tổng huấn luyện viên của KOT vốn muốn chờ Thần Thù tùy tiện phát sóng một chút rồi lại thảo luận chiến thuật cho trận đấu tiếp theo, hiển nhiên hắn ta cũng không nghĩ tới Thần Thù sẽ thua, ít nhiều gì hắn cũng có chút sững người.

Một lát sau hắn mới hạ giọng, dùng âm lượng micro không thể thu được hỏi: “…. Người vừa đánh chết cậu, hình như là…?”

Thần Thù gật đầu, chỉ nói một câu “Offline trước” với phòng phát sóng trực tiếp sau đó dứt khoát thoát ra.

Sau khi chắc chắn chính mình đã rời khỏi giao diện, lúc này hắn mới mở miệng trả lời vấn đề của huấn luyện viên: “Chính là tuyển thủ trong đội từng đoạt giải quán quân huấn luyện sinh toàn cầu lần trước.”

Tổng huấn luyện viên: “Tôi nhớ rõ hình như hôm qua Giải tổng đã đi qua bên kia nói chuyện ký hợp đồng rồi mà, hai bên đã thương lượng xong rồi sao?”

Thần Thù nhìn thoáng qua màn hình máy tính tối đen, trong ánh mắt lóe lên một vẻ thâm trầm: “Đúng là đã bàn xong, bất quá trước đó chú Giải đã nói với tôi, hình như bị từ chối rồi.”

“Từ chối?” Hiển nhiên tổng Huấn luyện viên cũng cảm thấy khó hiểu, “Những người trẻ đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Đây chính là trực tiếp bỏ vốn để giúp bọn họ thành lập chiến đội, cơ hội tốt như thế, tất cả bọn họ đều không chấp nhận sao?”

Thần Thù cười lạnh một tiếng, “Không vội, chúng ta cứ chờ thêm một đoạn thời gian, nói không chừng bọn họ sẽ tự nghĩ thông suốt.”

Hắn ra hiệu ý bảo tổng huấn luyện viên im lặng, sau đó xoay người cầm di động lên, tìm thông tin liên lạc của Giải Điền rồi gọi điện cho ông ta: “Alo, chú Giải, là cháu đây. Chuyện là thế này, cháu muốn bàn thêm với chú về ban thiên tài ở huấn luyện doanh… À đúng rồi, vừa rồi lúc phát sóng trực tiếp cháu có gặp phải một chút chuyện nhỏ, lát nữa có lẽ còn cần chú đứng ra xử lý một ít chuyện liên quan đến dư luận.”

*

Một ván cuối cùng đã kết thúc, Lâm Toại Đường cũng không sốt ruột tắt máy tính, mà là kéo giao diện kết toán xuống, sau đó chụp lại bảng xếp hạng chiến tích có tên ID của Starry.

Bấm lưu xong, cậu còn kiểm tra lại một lượt, thẳng đến khi trước mắt bị ai đó dùng tay che lại, tầm nhìn tối xuống, cậu mới phát hiện không biết từ khi nào, Trì Hoài đã đứng ở phía sau chính mình.

Trì Hoài: “Nghỉ ngơi rồi, còn xem gì nữa?”

Nhiệt độ trên đầu ngón tay Trì Hoài và nhiệt độ nóng bỏng trên trán cậu lập tức tạo thành đối lập rõ ràng, cảm giác lạnh lẽo làm Lâm Toại Đương có hơi sửng sốt một chút, một lúc lâu sau cậu mới duỗi tay lấy bàn tay đang che trước mắt mình ra, “Ừ, ngủ ngay đây.”

Sau khi tắt máy tính, Lâm Toại Đường hoạt động thân thể rồi chui vào phòng tắm.

Một lát sau, trong không gian vang lên tiếng nước mơ hồ, tầm mắt Trì Hoài dừng lại trên cánh cửa phòng tắm, trong đầu lại hiện lên hình ảnh vành tai đỏ bừng của thiếu niên, không nhịn được khẽ cười ra tiếng.

Chờ đến khi quay đầu lại nhìn về phía giao diện kết toán trên màn hình máy tính của mình, anh đứng yên tại chỗ hồi lâu, sau đó mới bước tới, không chút để ý di chuyển con chuột, tắt máy.

Hai mươi phút sau, chờ đến khi Lâm Toại Đường đi ra từ trong phòng tắm, liếc mắt một cái đã nhìn thấy nước ấm và viên thuốc được đặt nghiêm chỉnh trên bàn.

Đưa mắt nhìn qua bóng người đang dựa vào đầu giường chơi điện thoại, cậu đi qua bên kia ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó không rên một tiếng bò lên giường của chính mình.

Trì Hoài Vẫn Luôn cúi đầu chơi di động, thẳng đến khi trong phòng hoàn toàn không còn tiếng động, anh mới im lặng ngẩng đầu nhìn qua.

Vừa rồi khi ở trong trò chơi, người này rõ ràng còn có thể tràn ngập khí thế dùng hết toàn lực tiến hành thanh tràng, lúc này sau khi hoàn toàn buông lỏng, cậu đã không che giấu được mệt mỏi, giống như một mầm cây non hoàn toàn héo rũ.

Thời điểm còn đang đánh đôi, hai người còn có thể ngẫu nhiên giao lưu vài câu, lúc này trong phòng lại không có người nào lên tiếng.

Qua một lúc lâu sau, Trì Hoài mới nhẹ nhàng mở miệng nói: “Ngủ ngon.”

Cơn buồn ngủ ập đến, Lâm Toại Đường cũng mơ mơ màng màng trả lời lại: “Ngủ ngon…”

Trong bóng đêm, ký túc xá là một mảnh yên tĩnh, Trì Hoài nhìn khuôn mặt ngủ say ở giường bên cạnh, đột nhiên không có tâm trạng tiếp tục chơi di động nữa.

Trong im lặng, anh chậm rãi cong đầu ngón tay.

Vừa rồi trong khoảng khắc đánh chết Starry, cảm giác hưng phấn kia dường như vẫn còn lưu lại chút dư vị.

Cái loại cảm giác này, giống như đã hoàn toàn đánh vỡ vẻ bình tĩnh tự nhiên trong nhiều năm ăn không ngồi chờ, tất cả vẻ nhẹ nhàng bình thản, vân đạm phong khinh đều chỉ là biểu hiện giả dối để lừa mình dối người mà thôi.

Không có ai sẽ thật sự cam tâm tình nguyện từ bỏ hoàn toàn hy vọng theo đuổi hào quang, nhưng cho dù không cam lòng, Trì Hoài cũng chưa bao giờ hối hận về những quyết định của chính mình.

Từ lúc chính thức ký hợp đồng đến khi rời khỏi căn cứ BIRTH, toàn bộ quá trình tính ra cũng chỉ vỏn vẹn hai ngày. Trì Hoài còn nhớ rõ lúc ấy chính mình vẫn luôn nỗ lực trốn tránh Lâm Toại Đường, thậm chí còn lựa chọn dọn dẹp hành lý vào thời gian huấn luyện cố định, không nghĩ tới vừa mới đi vào cửa, anh đã nhìn thấy người kia đang yên lặng ngồi ở trên giường không nói một lời nào, anh đã bị bắt tại trận.

Bên ngoài đồn đại hôm đó anh và Lâm Toại Đường đã xảy ra mâu thuẫn rất lớn, kỳ thật Trì Hoài biết, lúc ấy Lâm Toại Đường nói như vậy phần nhiều là vì muốn giữ anh lại. Đáng tiếc hợp đồng đã được ký, đây đã là chuyện ván đã đóng thuyền, anh chỉ có thể nhẫn tâm không đi nhìn biểu tình của người nọ, cứng rắn cưỡng ép mình phải tỏ ra quyết tuyệt.

Cũng chính vào ngày đó, Trì Hoài lần đầu tiên cảm nhận được rõ ràng, thì ra khi làm tổn thương một người, trái tim lại có thể đau đến loại tình trạng này.