EDIT: HẠ
Không có gì khó hiểu. Không khó hiểu vì sao năm đó Bắc Thần tư bản lại dễ dàng chấm dứt hợp đồng với bọn họ như vậy. Thứ mà Trì Hoài mang ra trao đổi căn bản không phải là bản hợp đồng ba năm như cậu từng nghĩ, mà chính là toàn bộ sự nghiệp của anh!
L*иg ngực Lâm Toại Đường phập phồng kịch liệt.
Hóa ra, thứ cậu vẫn luôn mong đợi, đến cuối cùng lại chỉ là một trò cười không hơn không kém.
Hy vọng tái hợp của "Ban thiên tài" ngay từ đầu đã là một giấc mơ xa vời.
Trong tay chiến đội KOT là một bản hợp đồng kéo dài đến tận mười năm. Họ thậm chí còn không muốn trao cho Trì Hoài một suất chính thức, càng không thể dễ dàng thả anh rời đi.
Vì muốn giữ vững vinh quang của mình, thái tử gia Thần Thù và Bắc Thần tư bản tuyệt đối sẽ không để một lưỡi dao sắc bén như Trì Hoài có cơ hội đe dọa đến địa vị của hắn.
Hắn muốn ID "Embers" này mãi mãi bị vây hãm trong tay hắn.
Tất cả đều đã là chuyện không thể thay đổi.
Trừ khi, trừ khi bọn họ có cách nào đó để có thể xé bỏ bản hợp đồng sẽ giam cầm Trì Hoài suốt mười năm kia.
Đáng giận!
Trong suốt những tháng ngày tuyệt vọng ấy, rốt cuộc anh đã phải chịu đựng như thế nào?!
Lâm Toại Đường muốn thoát ra khỏi quá khứ, nhưng cảm giác bất lực phát ra từ sâu trong lòng lại như đóng đinh cậu tại chỗ.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu như bị nhốt trong một không gian khép kín, không thể nghe, không thể thấy, chỉ có thể chìm sâu vào nỗi tuyệt vọng mờ mịt.
Bọn họ, tất cả bọn họ, đều không thể nào thoát ra được.
“Lustre! Đừng đứng đó!”
Rốt cuộc cậu phải làm gì? Rốt cuộc phải dùng cách nào mới có thể…
“Lustre! Mau tránh ra! Nhanh lên!”
Phải ngu ngốc đến mức nào mới có thể chấp nhận từ bỏ chính mình, cam tâm tình nguyện trở thành bàn đạp cho người khác bước lên.
“Lustre… Lustre, Lustre!!!”
Nhưng hiển nhiên, dù "Ban thiên tài" mất đi bất kỳ ai trong số họ, bọn họ đều không thể nào tỏa ra ánh hào quang ngày xưa nữa. Chỉ khi cả bốn người sát cánh bên nhau, họ mới có thể là…
“Lâm, Toại, Đường——!”
Trong khoảnh khắc hoàn hồn, Lâm Toại Đường mới nhận ra cơ thể mình đang bị bao phủ trong một vầng sáng chói lóa.
Trong cơn hoảng loạn, cậu thấy có một bóng người lao đến từ phía xa, muốn ôm chặt lấy cậu.
Giây phút ấy, âm thanh thắng xe chói tai xen lẫn với nhịp thở nặng nề, hòa vào nhau trong không gian.
Một cơn đau nhói lập tức xuyên qua đại não. Trong cơn choáng váng, cậu nhìn xuống dòng máu tươi trước mắt, rồi chợt nhận ra — cậu đang được ai đó ôm vào lòng.
Trì Hoài.
Tầm nhìn trong nháy mắt tối sầm lại, Lâm Toại Đường cắn răng nén xuống tiếng chửi thề trong lòng.
Ba năm trời không hề tiếp xúc, người này cuối cùng cũng chịu chạm vào cậu rồi, đúng không?!
Nhưng vì sao, nhất định phải là vào lúc này?
Người này, vẫn hệt như trước!
Cậu mẹ nó, đã chịu đủ rồi!
…
…
…
Trong cơn mê man, Lâm Toại Đường cảm thấy dường như mình đã mơ một giấc mơ rất dài.
Chỉ là, kết cục của giấc mơ ấy quá mức đau lòng, như thể muốn xé nát cậu ra thành từng mảnh.
“Hưm——!”
Như có vô số cảm xúc dồn nén trong l*иg ngực, Lâm Toại Đường theo bản năng giãy giụa. Thời gian trôi chậm đến mức khó chịu, mãi lâu sau, cậu mới dường như hoàn toàn thoát khỏi bóng đè, cố gắng mở mắt.
Đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác nóng rát trên da khiến tâm trí cậu có chút hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chỉ cảm thấy hoang mang.
Đau, đau đầu quá.
Mình đang ở đâu?
Khoan đã—tai nạn xe!
Trì Hoài!
Những hình ảnh cuối cùng lóe lên trong đầu như một thước phim quay chậm. Lâm Toại Đường lập tức mở to mắt bật dậy, nhưng ngay khi nhìn rõ khung cảnh xung quanh, cậu hoàn toàn sững sờ.
Không phải phòng bệnh.
Không có bác sĩ hay y tá.
Trước mặt cậu, là một chiếc bàn máy tính.
Màn hình quen thuộc trước mặt khiến cậu giật mình. Nhưng điều khiến cậu chấn động nhất lại là cảnh tượng phản chiếu trong mắt—quá quen thuộc, nhưng cũng quá xa vời.
Đây rõ ràng là… ký túc xá huấn luyện sinh của huấn luyện doanh Hoa Quốc!
Sững sờ vài giây, Lâm Toại Đường quay đầu nhìn chiếc máy tính bên cạnh. Trên bàn phím có đặt một tấm thẻ tên, hàng chữ trên đó rõ ràng ghi—Trì Hoài.
Ký túc xá huấn luyện sinh.
Chỗ ngồi của Trì Hoài.
Căn phòng này, từ cách bài trí đến từng món đồ nhỏ, không khác gì so với ký túc xá của bọn họ năm đó. Ngay cả con thú bông mà cậu từng gắp được trong máy gắp thú cũng vẫn còn treo trên tường.
Mọi thứ… đều không thay đổi.
Chậm rãi bước đến bên máy tính, Lâm Toại Đường căng thẳng cầm lấy con chuột.
Hít sâu một hơi, cậu mở lịch trên màn hình.
Khi ngày tháng hiện lên trước mắt, một dòng điện chạy dọc cơ thể cậu.
Bốn năm trước.
Cậu… đã trở về bốn năm trước?!
Lúc này, bọn họ vừa giành được chức vô địch giải giao hữu huấn luyện doanh toàn cầu, danh xưng "Ban thiên tài" cũng nhờ trận đấu ấy mà nổi danh.
Và quan trọng nhất — vào thời điểm này, bọn họ vẫn chưa ký vào bản hợp đồng đã đẩy cả đội vào vực sâu của Bắc Thần tư bản.
Nếu tất cả những gì cậu đang thấy là thật… thì lúc này, mọi thứ… vẫn còn chưa thực sự bắt đầu!
Ông trời, cuối cùng ông mẹ nó cũng nghe được tiếng lòng của cậu rồi sao!
Dưới cảm xúc phức tạp đến cực độ, toàn thân Lâm Toại Đường khẽ run lên. Đến khi nhận thức được khóe môi mình đang cong lên, cậu vô thức đưa tay lau mặt, lúc này mới phát hiện từ bao giờ, gương mặt mình đã ướt đẫm.
Nhưng lúc này, cậu không có thời gian để quan tâm đến những chuyện đó.
Lâm Toại Đường đảo mắt tìm kiếm khắp phòng, cuối cùng cũng thấy một chiếc điện thoại đặt trên bàn. Cậu nhanh chóng cầm lấy, mở khóa, lập tức vào WeChat.
Bức ảnh đại diện đã biến mất khỏi danh sách bạn bè suốt ba năm qua, giờ đây lại hiện ra ngay trước mắt cậu.
Trì Hoài.
Trước khi hoàn toàn xóa bỏ quan hệ và không còn bất cứ liên hệ nào nữa, cậu vẫn luôn ghim WeChat của anh lên đầu danh sách.
Nhấn vào khung trò chuyện, nhìn những dòng tin nhắn đã xa lạ từ lâu, Lâm Toại Đường chậm rãi gõ chữ.
[Lustre: Ở đâu?]
[Embers: Phòng huấn luyện.]
Anh gần như trả lời ngay lập tức.
Lâm Toại Đường lau sạch mặt, nhét điện thoại vào túi, sau đó không chút do dự mở cửa lao ra ngoài.
Cậu muốn gặp Embers!